“Solo-maxxing” và những người trẻ không còn vội yêu
Có những người trẻ không còn xem độc thân là khoảng thời gian cần nhanh chóng đi qua để đến với một mối quan hệ. Thay vào đó, họ bắt đầu nhìn những năm tháng độc thân như một khoảng thời gian có giá trị riêng, nơi họ có thể tập trung cho sự nghiệp, những sở thích cá nhân, sức khỏe, các mối quan hệ xung quanh hoặc đơn giản là tận hưởng cảm giác được tự quyết định cách mình sống.
Đó cũng là tinh thần đằng sau “solo-maxxing” - cụm từ mô tả việc “tối ưu hóa” đời sống độc thân. Gần đây, hậu tố -maxxing xuất hiện ngày càng phổ biến trên không gian mạng, thường được dùng để chỉ việc tối đa hóa một khía cạnh nào đó của cuộc sống. Điển hình như “fibermaxxing” chỉ xu hướng tăng cường chất xơ trong chế độ ăn đến “looksmaxxing” đề cập đến việc tối ưu hóa ngoại hình. Với “solo-maxxing”, thay vì xem độc thân là trạng thái tạm thời trước khi bước vào một mối quan hệ, người trẻ chủ động tận dụng khoảng thời gian ấy để đầu tư cho công việc, tập luyện, một sở thích từng bỏ quên hay việc học thêm kỹ năng.

Tình yêu và “bài toán” nguồn lực
Một mối quan hệ không chỉ cần cảm xúc mà còn cần thời gian, nguồn lực tài chính, sự hiện diện và khả năng dành chỗ cho một người khác trong lịch trình cá nhân vốn đã kín đặc. Trong bối cảnh tiền thuê nhà, chi phí sinh hoạt, học tập, chăm sóc sức khỏe và những khoản chi cho tương lai ngày một đè nặng lên ngân sách cá nhân, chuyện hẹn hò cũng trở thành một trong những mục tiêu cần được sắp xếp.
Với người trẻ đang cùng lúc theo đuổi sự nghiệp, xây dựng nền tảng tài chính và duy trì đời sống cá nhân, câu hỏi đôi khi không phải “yêu hay không yêu”, mà là “mình còn bao nhiêu thời gian, tiền bạc và năng lượng để dành cho một mối quan hệ?”.

Các ứng dụng hẹn hò giúp việc gặp gỡ và kết nối trở nên dễ dàng hơn nhưng sự thuận tiện ấy không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với một trải nghiệm nhẹ nhàng. Với một số người, quá trình tìm kiếm một mối quan hệ có thể trở thành một vòng lặp gồm những cuộc trò chuyện mới, những lần gặp gỡ và những mối quan hệ không thành. Sau nhiều lần bắt đầu lại, điều khiến họ mệt mỏi đôi khi chính là cảm giác phải liên tục dành thời gian và cảm xúc cho một quá trình chưa biết khi nào kết thúc.
Bên cạnh đó, “solo-maxxing” cũng gặp gỡ với khái niệm “self-improvement”. Thế nhưng, hai khái niệm không hoàn toàn đồng nhất. Sống độc thân không nhất thiết phải trở thành một dự án “nâng cấp bản thân” liên tục. Giá trị của quãng thời gian ấy đôi khi nằm ở chính khả năng lựa chọn: lựa chọn điều mình muốn làm, người mình muốn gặp và nhịp sống mình muốn duy trì mà chưa cần điều chỉnh tất cả xoay quanh một mối quan hệ.
Ranh giới của sự độc lập
Sức hấp dẫn của “solo-maxxing” nằm ở cảm giác tự chủ. Nhưng nếu sự độc lập trở thành một nguyên tắc phải duy trì bằng mọi giá, nó cũng có thể khiến một người khó dành chỗ cho những mối quan hệ thân thiết.
Sống một mình và cô lập bản thân là hai trạng thái khác nhau. Khi đã quen với việc tự mình giải quyết mọi thứ, một người có thể cảm thấy việc dựa vào ai đó, nhường nhịn hay thỏa hiệp không còn phù hợp với nhịp sống mà mình đã xây dựng. Trong khi đó, một mối quan hệ thân thiết luôn đòi hỏi hai người biết dựa vào nhau, dành chỗ cho nhau và chấp nhận rằng không phải mọi thứ đều có thể được sắp xếp hoàn toàn theo ý mình.
Và cũng không phải mọi lựa chọn độc thân đều xuất phát từ cùng một lý do. Có người thực sự tận hưởng sự tự do của đời sống một mình; có người đơn giản chưa gặp một mối quan hệ phù hợp; cũng có người từng trải qua những mối quan hệ khiến họ thận trọng hơn với việc mở lòng. Những trạng thái ấy có thể cùng tồn tại, thậm chí thay đổi theo từng giai đoạn của cuộc sống.

Vì thế, câu hỏi có lẽ không nằm ở việc một người có muốn yêu hay không, mà ở lý do phía sau lựa chọn ấy. Nếu độc thân là khoảng thời gian để sống theo nhịp độ của riêng mình, đó có thể là một lựa chọn đầy chủ động. Nhưng nếu việc ở một mình dần trở thành cách để tránh mọi khả năng tổn thương, thất vọng hay mất kiểm soát, ranh giới giữa tự do và phòng vệ đôi khi cũng trở nên khó nhận biết.
Một người hoàn toàn có thể hạnh phúc khi độc thân. Và họ cũng không cần chứng minh sự độc lập ấy bằng cách khước từ mọi nhu cầu được gắn kết.
Độc thân nhưng không độc hành
“Solo-maxxing” đáng chú ý bởi nó phản ánh một cách nhìn khác về singlehood, khi độc thân trở thành một giai đoạn có giá trị riêng thay vì khoảng chờ trước một mối quan hệ. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa mọi ngày độc thân đều phải được tận dụng để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Tình yêu cũng vậy. Nó không phải điểm cuối của đời sống độc thân nhưng cũng không phải điều cần tránh để giữ nguyên sự tự do ấy. Nếu muốn yêu, một người có thể bước vào một mối quan hệ. Nếu chưa muốn, họ cũng không cần vội rời khỏi đời sống mình đang có. “Solo-maxxing” sau cùng có lẽ là cách nhìn độc thân như một lựa chọn ở hiện tại, thay vì một trạng thái cần nhanh chóng thay đổi.