TÀI TRỢ
Đăng Nhập
TÀI TRỢ

Dự án điện ảnh ‘Chrysalis’ (Chiếc kén): Dùng điện ảnh hàn gắn vết thương tuổi thơ

Lớn lên trong niềm thương nhớ và nỗi day dứt vì không thể tận hiếu với bà nội, nghệ sĩ hội họa - giám tuyển nghệ thuật người Mỹ gốc Việt Daniel K. Winn thực hiện phim điện ảnh ‘Chrysalis’ (Chiếc kén) như lá thư gửi đến người bà quá cố, qua đó thổ lộ bao tâm sự đè nén hàng chục năm qua, như một cách xoa dịu ký ức của người thân và chính mình.

Sau khi được giới thiệu tại chợ dự án Marché du Film trong khuôn khổ LHP Cannes 2026, bộ phim hiện tham gia hạng mục Phim châu Á dự thi, trong khuôn khổ LHP Châu Á - Đà Nẵng (DANAFF) lần thứ IV. Tại đây, Chrysalis có hai suất chiếu đầu tiên trên thế giới, trong hai ngày 29/6 và 1/7.


Hinh anh Dự án điện ảnh ‘Chrysalis’ (Chiếc kén): Dùng điện ảnh hàn gắn vết thương tuổi thơ 1
Nghệ sĩ Daniel K. Winn, diễn viên Lan Thy, diễn viên Kiều Chinh, diễn viên Samuel An, diễn viên nhí Uy Nhân (từ trái qua) tại buổi chiếu của phim trong khuôn khổ DANAFF 2026. Ảnh: Đoàn phim cung cấp


Vẽ ký ức trên màn bạc


Chrysalis được kể theo dòng hoài niệm của Daniel (do chính Daniel K. Winn thể hiện) về hành trình trưởng thành của mình. Ở tuổi trung niên, người nghệ sĩ vẫn không thể buông bỏ ám ảnh bởi những ký ức đau buồn về bà nội - người có tác động lớn lao đến cuộc đời anh.

Thời gian lùi về cách đây hơn nửa thế kỷ, khi Daniel còn là cậu nhóc có biệt danh Cu Đen. Ba mất tích trong thời chiến, mẹ bỏ đi lấy chồng khác, Cu Đen cùng bà nội sống nương tựa nhau trong căn nhà lá ở vùng quê nghèo của Bình Dương. Cuộc sống bao khắc nghiệt, thời đại nhiều biến động, hai bà cháu từng chia ly, đoàn tụ rồi lại cách xa mãi mãi.

Dựa theo cuốn hồi ký của nghệ sĩ Daniel K.Winn, Chrysalis được kể bằng lời dẫn của nhân vật chính kết hợp với những mảnh ký ưc qua từng giai đoạn trưởng thành của anh được tái dựng trên màn ảnh, làm nên câu chuyện nhiều nước mắt về tình cảm bà và cháu.


Hinh anh Dự án điện ảnh ‘Chrysalis’ (Chiếc kén): Dùng điện ảnh hàn gắn vết thương tuổi thơ 2
Câu chuyện về tình bà cháu cảm động trong phim. Ảnh: Đoàn phim cung cấp


Theo Daniel K. Winn, nội dung trong phim bám sát cuộc đời anh tới 95%, phần còn lại là sáng tạo của đạo diễn J. Robert Schulz để phù hợp ngôn ngữ điện ảnh đương đại. Những chi tiết bà nội bán bánh cuốn, Daniel rong chơi, vẽ tranh đều có thật. “Ngày nhỏ, tôi vẽ mọi thứ. Nhưng đạo diễn muốn tập trung vào hình ảnh bươm bướm trong các bức tranh của Cu Đen, xây dựng hình ảnh con sâu chui ra khỏi cái kén, vỗ cánh thành bươm bướm trở thành biểu tượng của phim. Vì vậy, phim có tựa đề là Chiếc kén”, anh giải thích thêm.

Anh tâm sự rằng trước lúc bà nội qua đời, anh không có cơ hội gặp mặt bà lần cuối, nói lời tiễn biệt người phụ nữ anh kính trọng nhất cuộc đời. Chrysalis là cơ hội để anh bù đắp điều này. Dù rằng, cuộc chia tay sau cuối của hai bà cháu chỉ là sự hư cấu trên màn ảnh, thì với anh, đó cũng là một sự xoa dịu lớn về tâm hồn.

Chrysalis dựa trên câu chuyện của tôi, nhưng tôi làm nó cho tất cả mọi người. Trong chúng ta, ai cũng mang những nỗi khổ tâm, ai rồi cũng sẽ dần mất đi những người thương yêu nhất. Tôi đã 60 tuổi nhưng vẫn không thể buông bỏ những đau thương quá khứ. Nhưng chúng ta sẽ phải học cách vượt qua. Tôi mong khán giả thấy chính mình trong phim và hy vọng người thân của tôi cũng được an ủi khi xem tác phẩm này.


Hinh anh Dự án điện ảnh ‘Chrysalis’ (Chiếc kén): Dùng điện ảnh hàn gắn vết thương tuổi thơ 3
Ba diễn viên vào vai chính ở ba giai đoạn: Uy Nhân, Lê Anh Huy, Daniel K. Winn. Ảnh: Đoàn phim cung cấp


Daniel K. Winn cho biết ban đầu, anh không có ý định xuất hiện trong phim, bởi anh không phải diễn viên. Tuy nhiên, đạo diễn J. Robert Schulz đề nghị anh tham gia với vai trò cameo, thể hiện chính mình trong số ít cảnh phim ở thời hiện tại. “Tôi không diễn xuất gì cả. Đó hoàn toàn là những cảm xúc thật của tôi, khi nhớ về bà nội và quê nhà Việt Nam”, nghệ sĩ nói.

Trong vai trò Chủ tịch Hiệp hội Xúc tiến Phát triển Điện ảnh Việt Nam - đồng trưởng ban tổ chức LHP Châu Á - Đà Nẵng, TS Ngô Phương Lan cho hay bà rất bất ngờ và xúc động với câu chuyện tình bà cháu trong Chrysalis. Là một trong các khách mời của LHP, minh tinh người Anh Jane Seymour tiết lộ bộ phim gieo cho bà niềm xúc động vẫn vẹn nguyên sau ba lần thưởng thức.


Hinh anh Dự án điện ảnh ‘Chrysalis’ (Chiếc kén): Dùng điện ảnh hàn gắn vết thương tuổi thơ 4
Minh tinh Jane Saymour đến chung vui với đoàn phim ở Đà Nẵng. Ảnh: Đoàn phim cung cấp


Phục dựng ký ức bằng điện ảnh


Câu chuyện của Chrysalis tập trung vào hai thời kỳ: Việt Nam đầu thập niên 1970 và Mỹ đầu thập kỷ 1990. Trên màn ảnh, phim tạo sự thuyết phục ở phần thiết kế mỹ thuật, khi dàn dựng chân thật và có linh hồn các bối cảnh căn nhà ven sông của hai bà cháu, cánh đồng và bãi cỏ nơi Cu Đen một mình rong chơi, chợ Gia Định, quán bar, cô nhi viện cách đây hơn nửa thế kỷ.

Theo đạo diễn J. Robert Schulz, đây là phương diện tốn kém chi phí nhất của dự án. Quá trình tái hiện Sài Gòn xưa là thử thách lớn, bởi TP HCM hiện tại đã quá phát triển, quá nhiều cao ốc. Do đó, hầu hết nội cảnh được dàn dựng hoàn toàn trong các không gian trống, trong khi ngoại cảnh được tìm kiếm kỹ lưỡng tại nhiều tỉnh thành, trong khoảng ba tháng tiền kỳ.

Bên cạnh bối cảnh, từng món đạo cụ được chọn lọc, sắp đặt với đúng tinh thần thời đại. Ngay cả những món đồ nhỏ, lên hình thoáng qua như tiền giấy, cây bút cũng được “truy lùng” tỉ mỉ. Tương tự, xưởng vẽ, viện dưỡng lão, xe hơi, thời trang ở Mỹ những năm 1990 cũng được chọn lọc cẩn thận.

Nghệ sĩ Daniel K. Winn cho biết anh trực tiếp xét duyệt toàn bộ bối cảnh, đạo cụ, bởi Chrysalis được kể bằng trí nhớ của anh, mọi thứ được nhìn thấy qua con mắt của cậu bé Cu Đen từ 7 đến 10 tuổi. Song song đó, đội ngũ thiết kế mỹ thuật tham khảo nhiều tư liệu để đảm bảo tính chân thực cho phim.


Hinh anh Dự án điện ảnh ‘Chrysalis’ (Chiếc kén): Dùng điện ảnh hàn gắn vết thương tuổi thơ 5


Chrysalis được quay 14 ngày ở Việt Nam và 9 ngày tại Mỹ, vào năm ngoái, với sự hợp tác của đội ngũ làm phim đến từ hai quốc gia. Trả lời Marie Claire Vietnam, đạo diễn J. Robert Schulz cho hay anh đến Việt Nam làm phim này với tâm thế một trong số ít người Mỹ có cơ hội làm phim về Việt Nam thời chiến tranh. Thời gian làm việc tại đây, anh nhận được nhiều sự hỗ trợ của ekip bản địa - những người am tường văn hóa Việt và có kinh nghiệm làm phim. Người cố vấn nhiều nhất cho anh là Daniel K. Winn.

J. Robert Schulz nói thêm: “Phim là ký ức, nỗi đau của Daniel. Anh ấy giúp tôi hiểu sâu sắc về câu chuyện để từ đó tôi sáng tạo không gian điện ảnh đậm tính hoài niệm và day dứt. Khi đặt chân đến đất nước này hơn một năm trước, tiếp xúc những con người cực kỳ hiếu khách, tôi càng hiểu được ý nghĩa của điện ảnh. Chúng tôi kể câu chuyện chân thật với mong muốn tìm được sự đồng cảm sâu sắc giữa mọi người”.


Hinh anh Dự án điện ảnh ‘Chrysalis’ (Chiếc kén): Dùng điện ảnh hàn gắn vết thương tuổi thơ 6
Daniel K. Winn làm phim để tưởng nhớ bà nội và xoa dịu ký ức của chính mình. Ảnh: Đoàn phim cung cấp


Đã nhiều lần trở về quê hương trong các dự án thiện nguyện, nhưng Daniel K. Winn tìm thấy những rung động đặc biệt hơn trong những ngày thực hiện Chrysalis vào năm ngoái.

Về Việt Nam làm phim, tôi được sống lại với thời thơ ấu của mình, tôi đã khóc rất nhiều trên trường quay. Tôi nhìn ngắm sâu hơn về văn hóa và con người nơi đây, càng thấm thía trái tim, tâm hồn mình luôn ở đây, đúng như lời bà nội nói trong phim: mình lúc nào cũng là người Việt Nam.

Daniel K. Winn sinh năm 1966 tại Biên Hòa, sau này theo gia đình sang Mỹ. Anh từng lấy bằng cử nhân khoa học, học ngành y nhưng dừng học giữa chừng để theo đuổi con đường nghệ thuật. Anh hoạt động trong vai trò họa sĩ, từng có các triển lãm cá nhân.

TÀI TRỢ
TÀI TRỢ