Renate Reinsve: Biểu tượng mới của điện ảnh Bắc Âu
Theo đó chiến thắng mới nhất đã nối dài thành tích cho cô, sau Sentimental Value (tựa Việt: Ngôi nhà ký ức) của nhà làm phim Joachim Trier đoạt “giải 2” Grand Prix vào năm 2025; cũng như tác phẩm Armand của Halfdan Ullmann Tøndel giành giải Camera d’Or cho bộ phim đầu tay xuất sắc nhất tại LHP Cannes 2024.
Điều này còn chưa kể đến The Worst Person in the World đã giúp cô chạm tay vào “Cành cọ” của riêng mình khi được xướng tên là Nữ diễn viên chính xuất sắc tại LHP Cannes 2021. Chuỗi thành tích trên cho thấy Renate Reinsve hiện là một trong những tên tuổi hàng đầu của điện ảnh châu Âu nói chung và Bắc Âu nói riêng, hứa hẹn tiếp nối những gì Greta Garbo hay Ingrid Bergman đã từng làm được, đưa cô vào hàng ngũ những ngôi sao tiềm năng cùng Alicia Vikander.
Những ngày đầu tiên
Sinh năm 1987, Renate Reinsve bén duyên với điện ảnh thông qua vai diễn ngắn đầu tiên trong phim Oslo, August 31st (2011) của Joachim Trier. Những tưởng là cơ hội chỉ ghé thoáng qua, nhưng chính bằng dự án này, cô đã trở thành “nàng thơ” đặc biệt của Trier, để tiếp tục xuất hiện trong 2 phần còn lại gồm The Worst Person in the World (2021) và Sentimental Value (2025) gộp thành bộ trilogy Oslo. Cũng rất đặc biệt khi nhờ những phim làm cùng Trier mà cô được biết đến nhiều hơn, như tác phẩm năm 2021 đã mang về cho cô đề cử Nữ chính xuất sắc nhất đầu tiên tại giải BAFTA, để rồi 4 năm sau đó cô cũng lần đầu xuất hiện trong cùng hạng mục tại giải Oscar.
Chia sẻ với truyền thông, Renate Reinsve cho biết bản thân có sự kết nối đặc biệt với Joachim Trier cả với tư cách diễn viên cũng như bạn bè. Theo đó cả hai gần như tri kỷ, nơi họ thấu hiểu được nhau một cách sâu sắc mà không cần phải nói. Đơn cử Reinsve tiết lộ khi hoàn thành The Worst Person in the World, dù không hứa hẹn gì đặc biệt, nhưng cả hai đều có “cảm giác ngầm” rằng bản thân sẽ làm việc với người còn lại thêm một lần nữa. Cô bộc bạch: “Chúng tôi từng có một trò chơi thế này, đó là tưởng tượng nhân vật Julie của tôi trong phim đó đương đầu với những tình huống khác nhau, để xem tận sâu bên trong cô ấy có những khả thể gì. Trong bộ phim ấy cô rất ngây thơ, cởi mở, nhưng biết đâu còn có những mảng tối nào đó? Tôi nghĩ trò này đã giúp anh ấy nghĩ ra gì đó”.

Trong quá trình ấy, cô cũng hợp tác với nhiều nhà làm phim khác nhau, và phần lớn dự án đều tạo được tiếng vang lớn. Đơn cử vào năm 2024, cô đã xuất hiện trong phim kinh dị - khoa học viễn tưởng A Different Man của nhà làm phim Aaron Schimberg và đóng cặp cùng Sebastian Stan. Phim sau đó ra mắt thành công tại LHP Sundance, Berlin cũng như được hãng A24 mua quyền phân phối. Chính mối duyên này đã đưa cả hai kết hợp lần nữa trong Fjord, từ đó đạt được giải Cành cọ vàng mới nhất. Cũng trong khoảng thời gian này, cô suýt góp mặt trong phim kinh dị Weapons đã mang về cho Amy Madigan tượng vàng Oscar danh giá mới đây, nếu không xảy ra các cuộc đình công tại Hollywood. Mới đây, cô tiếp tục thử sức trong phim Blackrooms cũng của hãng A24, hiện đang “ăn nên làm ra” với doanh thu phòng vé ấn tượng, tiếp tục gặt hái thành công trong hành trình “Mỹ tiến”.
Những cột mốc trên cho thấy Renate Reinsve là một diễn viên không chỉ tài năng trong việc diễn xuất, mà còn có những lựa chọn chính xác trong việc chọn lựa kịch bản. Theo đó tuy vẫn thành công khi làm việc với các đạo diễn khác, nhưng với Joachim Trier, tiềm năng của cô dường như được phát huy độc đáo hơn cả. Từ đó, có thể thấy cô thành công bậc nhất trong những bộ phim phác họa các gia đình lệch chuẩn, nơi sự bất thường và những khuyết thiếu khiến họ ôm mang rất nhiều ẩn ức. Dù là người mẹ, người vợ hay cô con gái và người tình nhân; tất cả đều được Renate Reinsve khắc họa ấn tượng và đầy cảm xúc.
Người mẹ đa cảm
Với hình tượng người mẹ, 2 phim không thể không nhắc đến trong hành trình dài rộng của nữ minh tinh người Na Uy là Armand và Fjord. Theo đó, trong năm 2024 và 2025, cả làng truyền hình cảm thấy kinh ngạc khi được chiêm ngưỡng TV series Adolescence gây bất ngờ lớn, khi trẻ vị thanh niên được khắc họa không như những tạo vật hồn nhiên, ngây thơ như ta thường thấy, mà ẩn đâu đó là những ẩn ức khó nói thành lời. Thế nhưng trước đó, Reinsve cũng đã có một vai tương tự trong Armand, khi cô thủ vai người mẹ đơn thân Elizabeth có con trai 6 tuổi bị cáo buộc xâm hại tình dục cậu bạn cùng tuổi.

Qua kịch bản gây sốc và câu chuyện phức tạp, bộ phim đã làm rõ những định kiến thường thấy về một gia đình thiếu vẹn tròn lẫn cách ngăn về thu nhập, giai tầng… có thể tạo ra hệ lụy thế nào. Không dừng ở đó, sự tương phản giữa độ tuổi của những đứa trẻ và cáo buộc được khoác vào chúng cũng đưa khán giả vào thế lưỡng nan, rằng ta nên tin vào những gì được cho là đã diễn ra, hay chưa vội phán xét? Trong vai diễn Elizabeth phải chịu nhiều điều bất công, Reinvse gây ấn tượng lớn khi khắc họa một nhân vật chao nghiêng giữa nhiều suy nghĩ: một mặt tin tưởng con mình, nhưng có đôi khi định kiến, điều tiếng khiến mình lung lạc. Có thể nói cùng Marriage Story và Mother Instinct, đây là một trong những tác phẩm xoay quanh gia đình thu hút và hấp dẫn bậc nhất, trong việc mổ xẻ những điều rất ít được nói nhưng rất quan trọng.

Từ thành công này, trong Fjord, cô vào vai người mẹ chứng kiến những khác biệt giữa hai nền văn hóa mà gia đình mình hiện đang chìm đắm. Đó là người chồng “truyền thống” gần như cực đoan với những niềm tin tôn giáo, có cách giáo dục xưa cũ; và quê nhà cô, văn hóa của cô, khi tính dân chủ, tự do đôi khi dẫn đến sự can thiệp không mấy cần thiết. Một lần nữa, vai diễn của Reinsve tiếp tục bị giằng xé giữa hai trường lực căng thẳng. Nét diễn của cô trong nhân vật này được đánh giá cao bởi đầy tiết chế nhưng rất dữ dội, hàm ẩn những xung năng bùng nổ.
Những người con bi thương
Chuyển từ người mẹ, người vợ, trong hai phim sau thuộc bộ trilogy Oslo của Joachim Trier, Reinsve lại vào vai những cô con gái bị phá hủy từ bên trong bởi những người cha không biết diễn đạt tình yêu của mình. Trong The Worst Person in the World, dù mạch truyện chính nghiêng về mối quan hệ tay ba giữa Julie và 2 người đàn ông bản thân gặp được, nhưng không thể không thấy sự thiếu chắc chắn với người bản thân đã chọn từ đâu cũng có nguyên nhân là vết thương sâu, khi bản thân cô không còn tin tưởng vào giới còn lại, nơi mà cha cô là một trong số đó. Chi tiết cô nhận ra thay vì đến để chúc mừng mình, ông đã chọn đến tham gia buổi thi đấu của cô con gái cùng cha khác mẹ chính là giới hạn xô đổ tất cả, từ những kỳ vọng cho đến hy vọng sau cuối.

Trong Sentimental Value, điều tương tự cũng diễn ra, khi Nora dường như chưa bao giờ có thể kết nối được với cha mình như là em gái. Xuyên suốt bộ phim, ta dễ dàng nhận ra cô thừa hiểu những gì ông làm, rằng kịch bản phỏng theo câu chuyện của bà nội mà ông muốn cô thủ vai chính là cây cầu nối cả hai lại. Thế nhưng cô vẫn chọn cách hoài nghi cũng như phân vân, bởi đó có phải là tình thương thật sự, hay chỉ đơn giản đó là bộ phim mà ông biết hơn ai hết chỉ có con gái mới có thể giúp nó thành công, cứu vớt sự nghiệp của mình?
Ở cả hai vai này, Reinvse thành công mang đến cho khán giả cảm xúc vừa yêu vừa ghét, vừa cảm thông lại vừa cách xa. Với người xem khách quan, người ta trách cô vì quá lạnh lùng, để quá khứ ngấu nghiến hiện tại; nhưng với những ai đã trải từng trải qua những cảm xúc ấy, Reinvse đã tái hiện chính xác cảm xúc của họ, vừa muốn mở lòng như cũng lại sợ tổn thương thêm một lần nữa. Với lối diễn chậm rãi nhưng ánh mắt, cử chỉ lẫn từng chuyển động nhỏ nhất đều như có sức mạnh, nữ diễn viên người Na Uy đã lôi cuốn khán giả vào thế lưỡng nan mà các nhân vật hiện đang đối mặt, từ đó mở ra một cuộc đối thoại vô cùng sống động.

Có thể thấy dù là người mẹ, người vợ, người con gái hay là nhân tình, Reinvse đã rất thành công tạo nên cảm giác khó khăn trong việc lựa chọn. Cũng chính điều này đã đưa cô đến với những thành công vừa qua, nơi diễn xuất được khẳng định qua hàng loạt giải thưởng và những đề cử danh giá. Với tài năng đặc biệt, khả năng lựa chọn kịch bản ổn định và không ngừng nới rộng vùng an toàn, có thể tin trong tương lai gần, Renate Reinsve sẽ là ngôi sao sáng chói của điện ảnh Na Uy nói riêng và châu Âu nói chung.