We Are All Trying Here: 'Cuộc chiến trong chúng ta' trong xã hội kiệt sức
12 tập, mỗi tập có thời lượng khoảng 70 phút, We Are All Trying Here (Cuộc chiến trong chúng ta) là một câu chuyện hài hước, cảm động về những người đang làm trong ngành điện ảnh Hàn Quốc. Đó là Hwang Dong-man, một đạo diễn tài năng nhưng "thành công bị trì hoãn". Đó là Byun Eun-ah, biên kịch tài năng với sang chấn tâm lý hậu tuổi thơ. Đó là các thành viên của nhóm The Eight với những cuộc vật lộn, chiến đấu để đứng vững (hay trụ lại) trong ngành làm phim.
Ca ngợi sự ngây thơ, thuần khiết
Bản tóm tắt (synopsis) của We Are All Trying Here thường lặp đi lặp lại nội dung về những trải nghiệm ghen tỵ, đố kỵ giữa các nhân vật - những người bạn, cũng đồng thời là những nhà làm phim. Yếu tố này hiện lên bề mặt của bộ phim thông qua tương tác giữa các nhân vật, thúc đẩy các tình tiết nhân vật, khiến bộ phim trở nên sinh động và hài hước.

Nhưng We Are All Trying Here không chỉ toàn lòng đố kỵ hay ghen tỵ. Bởi nếu chỉ có ghen tức, bộ phim sẽ nhanh chóng mang cảm giác của những lời phàn nàn, chỉ trích với bầu không khí căng thẳng. Bộ phim của biên kịch Park Hae-young (My Mister, My Liberation Notes…) hài hước, tươi sáng và đầy cảm hứng hơn rất nhiều.
Nguồn gốc của lòng đố kỵ trong We Are All Trying Here thực ra là sự ngây thơ. Chính xác hơn, đó là sự thuần khiết. Dường như, ngây thơ và thuần khiết là những cảm xúc không được chấp nhận trong thời đại này. Nó hoàn toàn vắng bóng trong các đối thoại và diễn ngôn, thay vào đó là thực tế (hoặc tính thực dụng), kế hoạch, tính toán, khả năng thực thi.
Hwang Dong-man (Koo Kyo-hwan) có thể bị hiểu nhầm là kẻ bất đắc chí kiêu ngạo và đố kỵ, nhưng về bản chất, anh là một người ngây thơ trong sáng. Vì chú mèo bị thương, anh đi vay nặng lãi để chữa trị cho nó. Anh dốc tâm sức để phê bình những bộ phim dở, kể cả khi đó là tác phẩm của bạn bè mình. Điều đó không hẳn xuất phát từ lòng đố kỵ mà từ mong muốn chống lại sự nghèo nàn và yếu kém của nền điện ảnh.

Hành động của Hwang Dong-man có nét phi lí, giống như nhân vật Sisyphus trong thần thoại Hy Lạp. Mỗi lần đưa ra những bình luận ác ý, anh lại giống như Sisyphus, cõng hòn đá lên dốc để rồi khi gần tới đỉnh thì nó lại lăn xuống. Anh phải làm đi làm lại công việc vô ích đó nhiều lần.
Hwang Dong-man quá ngây thơ và thuần khiết, vì thế mới bị gạt ra khỏi quy trình vận hành khép kín của ngành làm phim, của xã hội. Mục tiêu làm phim của anh không hẳn là để thành công hay được ca tụng mà chỉ để vơi đi sự trống rỗng, và nỗi bất an trong lòng.
Trái ngược với Hwang Dong-man là Choi Dong-hyun (Choi Won-Young), CEO của công ty sản xuất phim Choi. Người luôn tin rằng con người tồn tại trong quan hệ thứ bậc. Nhân vật này là một người thực tế đến lạnh lùng; một đại diện hoàn hảo trong xã hội hiện đại ngày nay.

Các nhân vật còn lại trong phim cố gắng duy trì sự cân bằng nhưng thực chất lại bấp bênh giữa hai yếu tố thuần khiết và tính thực dụng. Biên kịch Park Hae-young đã rất tài tình trong việc xây dựng các nhân vật nữ, biến họ trở thành những hình tượng đầy tinh tế, đa chiều và phức tạp. Bà thường xây dựng các nhân vật nữ của mình đầy sắc sảo, thể hiện quan điểm và thái độ rõ ràng. We Are All Trying Here cũng không phải là ngoại lệ.
Trong phim, người xem có thể thấy một Byun Eun-ah (Go Yoon-jung) đầy tài năng, giữ được sự thuần khiết dù sống và làm việc trong môi trường gồm những người đầy thực dụng. Cô âm thầm chứng minh bằng tài năng của mình. Cô trở nên độc lập và mạnh mẽ. Đó còn là nhân vật Ko Hye-jin (Kang Mal-geum), một người đầy lý tưởng và không bao giờ phản bội lại lựa chọn của mình.

We Are All Trying Here xoay xoay quanh thế giới của những người làm sáng tạo, nhà làm phim trong ngành điện ảnh, những người vốn hướng đến các giá trị thẩm mỹ và đạo đức. Điều này khiến cho bộ phim càng trở nên thuyết phục và hợp lý.
Có thể nói, thay vì nói về sự đố kỵ, hay sự cố gắng như tựa đề bộ phim gợi ý, We Are All Trying Here thực ra là cuộc chiến để giành lại sự thuần khiết, để chiến thắng lo âu và bất an.
Chúng ta đang sống trong xã hội kiệt sức
We Are All Trying Here là sự thể hiện tuyệt vời cho những gì triết gia người Đức gốc Hàn Byung-Chul Han từng viết trong cuốn Burnout Society (Xã hội kiệt sức). Trong tác phẩm của biên kịch Park Hae-young, bà cũng đã xây dựng một xã hội kiệt sức, miêu tả những nhà làm phim đang phải “chiến đấu” trong xã hội thành đạt.

Hai tuyến nhân vật chính của We Are All Trying Here gồm những người đã thành công và những người vẫn đang vật lộn để tồn tại trong ngành. Dù ở hai vị thế khác nhau, cả hai đều mang cảm giác bị bỏ lại phía sau hoặc bị gạt ra bên lề. Hai nhân vật Hwang Dong-man và Choi Dong-hyun trở thành đại diện cho hai hình mẫu này. Họ thường xuyên cạnh tranh với nhau nhưng thực ra là đang chiến đấu với chính mình.
Khi thảo luận về chủ đề xã hội kiệt sức, Byung-Chul Han cho rằng, trong xã hội đề cao thành tích, chúng ta là những "doanh nhân" của chính mình, tự khai thác bản thân nhân danh năng suất và thành tựu. Các nhân vật trong We Are All Trying Here thể hiện khía cạnh này một cách sâu sắc, kể cả nhân vật nam chính Hwang Dong-man.
Trong một xã hội mà mục tiêu duy nhất là đạt đến thành công, con người sẽ không cần bất kỳ sự ràng buộc nào khác. Họ thậm chí không cần sự ép buộc. Khi mục tiêu về hiệu suất và thành tích tối ưu được chấp nhận trong thâm tâm, con người sẽ tự khai thác tối đa khả năng của bản thân.

Trong My Liberation Notes, biên kịch Park Hae-young đã thể hiện công khai về khát khao tự do, muốn thoát ra khỏi cái luẩn quẩn của vòng lặp mà "xã hội kiệt sức" thiết kế nên. Nhân vật chính Yeom Mi-jeong đã được gửi gắm để truyền tải thông điệp này một cách xuất sắc. Trong We Are All Trying Here, biên kịch Park đã khéo léo thể hiện điều đó theo cách ngầm ẩn thay vì trực tiếp tuyên bố.
Các nhân vật trong We Are All Trying Here đều tự biến mình thành những "cỗ máy hiệu suất" để trở thành phiên bản tốt nhất của chính họ. Sự đố kỵ giữa các nhân vật là một cuộc cạnh tranh công khai nhưng về bản chất lại là đối đầu với chính bản thân họ. Và đó là một cuộc đua không bao giờ chấm dứt cho đến khi kiệt sức.
Cái kết viên mãn của We Are All Trying Here vẫn có thể làm dịu lòng người xem, rằng mọi nỗ lực đều được trả công xứng đáng. Cái kết này càng hợp lý hơn, nhất là trong một đời sống bị phân mảnh, và khán giả đại chúng cần nhiều hơn những câu chuyện tích cực, đầy cảm hứng.
Nhưng cũng chính ngay ở đó, ta lại bắt đầu một vòng lặp của xã hội kiệt sức, nơi ta không còn trả lời câu hỏi: chúng ta chiến đấu vì điều gì? Thay vào đó, chúng ta chiến đấu để đạt được điều gì? Giảm bớt sự đố kỵ hay để thành công? Hay như nhân vật Hwang Dong-man vẫn nói đi nói lại trong bộ phim, đó là để vơi bớt nỗi bất an. Có lẽ vì thế, tựa đề tiếng Việt đã truyền tải chính xác cảm giác của bộ phim, đó là “cuộc chiến trong chúng ta”.