“Blonde dumb”: Paris Hilton đã biến định kiến thành quyền lực như thế nào?
Hình tượng “tóc vàng ngốc nghếch” (blonde dumb) đã tồn tại hàng thập kỷ, từ các tác phẩm của họa sĩ Roy Lichtenstein vẽ các cô gái tóc vàng mong manh cho đến những bộ phim Hollywood hình tượng hóa những cô gái tóc vàng. Từ những mỹ nhân màn bạc của Thời kỳ Vàng son đến những biểu tượng văn hóa đại chúng của những năm 2000, những người phụ nữ có mái tóc vàng thường gắn với hình tượng quyến rũ nhưng ngây thơ, được khen ngợi về ngoại hình nhưng lại đánh giá thấp về trí tuệ. Cho đến hiện tại, khuôn mẫu này vẫn được Hollywood và văn hóa báo lá cải duy trì.

Có thể nói đến Ashley Tisdale vai cô nàng Sharpay kiêu căng trong High School Musical luôn tìm cách tán tỉnh Troy dù biết chàng trai đó không thuộc về mình. Hay gần đây hơn, chúng ta có Starlight trong phim The Boys với hình ảnh mái tóc vàng cổ điển, nhưng cô nàng đã có sự phản kháng để vượt khỏi những khuôn mẫu đó. Ngược lại, bộ phim Euphoria lại gây tranh cãi khi xây dựng nhân vật Cassie Howard như một phiên bản hiện đại của định kiến mái tóc vàng: xinh đẹp, mong manh và liên tục đưa ra những quyết định cảm tính vì khao khát được yêu.
Một biểu tượng của người có tầm ảnh hưởng
Nếu phải truy tìm ai là người bắt đầu cho văn hóa người có tầm ảnh hưởng (KOL), thì chắc chắn đó là Paris Hilton. Một người nổi tiếng xuất thân từ giới thượng lưu và bước vào giới người mẫu, DJ, thời trang, ca hát, dẫn chương trình và ra mắt sách nói về lối sống. Nhìn vào lối sống phô trương và sự nghiệp dễ dàng, Paris Hilton đã nhận không ít lời chỉ trích về việc là một tiểu thư ngồi không mà vẫn kiếm được tiền.

Paris Hilton đã bị gắn chặt với mác 'tóc vàng ngốc nghếch' bắt đầu từ bộ phim 'The Simple Life' năm 2003, cô và người bạn Nicole Richie luôn tỏ ra vụng về thực hiện những công việc thường ngày. Bộ phim đã trở thành một miếng bánh béo bở cho giới truyền thông khi họ muốn cả thế giới đều nhìn thấy một nàng công chúa hư hỏng và khờ khạo.
Mọi người nghĩ tôi là một cô gái tóc vàng ngốc nghếch vì chương trình 'The Simple Life', nhưng tôi đã chứng minh rằng mình không phải vậy, tôi chỉ rất giỏi giả vờ là một người như thế thôi.
Ngay cả bản thân Paris Hilton cũng nhận thức được cái mác mà xã hội đang gán vào, nhưng truyền thông vẫn chọn phớt lờ kể cả khi cô nói rằng mình chỉ đang diễn. Nhưng hãy ngẫm nghĩ một chút về cách cô quản lý thương hiệu cá nhân và hơn chục dòng mỹ phẩm riêng, rõ ràng đó không phải là khối lượng công việc mà một người ngốc nghếch có thể quản lý.

Giả vờ ngốc nghếch có thể là một vỏ bọc tự vệ để khiến người khác đánh giá thấp bạn trong khi âm thầm giành được quyền lực phía sau hậu trường. Cô giải thích rằng ngay cả tông giọng trẻ con của mình cũng là một cơ chế đối phó: “Nó là một phần của tôi. Đó là phản ứng trước chấn thương... Các nhà sản xuất bảo tôi đóng vai một cô nàng đỏng đảnh, hư hỏng. Nhưng vì tôi vốn nhút nhát, nên việc nhập vai khiến tôi dễ dàng nói những điều ngớ ngẩn”.
Hilton đã khéo léo thích nghi với môi trường mà xã hội dành cho cô, gặt hái thành công trong một ngành công nghiệp vốn do nam giới thống trị. Xét về nhiều khía cạnh, cô thông minh hơn bất kỳ ai nghĩ; hình tượng “tóc vàng ngốc nghếch” đã mở ra những cánh cửa mà chỉ những ai có thể nắm bắt sẽ thành công.
Cuộc chống trả của Paris Hilton
Năm 2020, Paris Hilton cho ra mắt một bộ phim tài liệu tên “This Is Paris”, không còn là những bộ phim nói về lối sống thượng lưu, nó ra đời để vén bức màn ‘Paris Hilton thực sự là người như thế nào?’ Đứng trước một sự nghiệp đồ sộ và thương hiệu cá nhân chỉ nói về cuộc đời hạnh phúc, Hilton đã đắn đo khi thực hiện bộ phim mà cô sẽ cho tất cả mọi người thấy tổn thương của mình.
Bộ phim mở đầu bằng tuổi thơ của Paris Hilton và mặt trái phía sau ánh hào quang: những chuyến công tác nối dài khắp thế giới, guồng quay kinh doanh liên tục và áp lực của một biểu tượng truyền thông. Tuy nhiên, điều khiến khán giả bất ngờ hơn cả lại nằm ở chương ký ức mà cô chưa từng kể với gia đình suốt nhiều năm: quãng thời gian 11 tháng tại trường nội trú Provo Canyon ở bang Utah.
Khi mới 16 tuổi, Hilton bị đánh thức giữa đêm và đưa lên xe để đến trường. Gia đình cô tin rằng đây chỉ là một trường nội trú dành cho thanh thiếu niên gặp vấn đề về hành vi nhưng thực tế, nơi đây để lại cho cô những sang chấn kéo dài hơn hai thập kỷ.
Trong lời kể của Hilton, học sinh thường xuyên bị ép uống những viên thuốc không rõ tác dụng. Sau một lần từ chối uống thuốc, cô bị biệt giam gần 20 giờ mà không được mặc quần áo. Trải nghiệm ấy khiến cô phải sống chung với ác mộng trong nhiều năm, né tránh trị liệu và mất niềm tin vào các mối quan hệ thân mật.
Phần cuối bộ phim theo chân Hilton gặp lại những người từng ở cùng Provo Canyon để cùng lên tiếng về những gì đã xảy ra. Từ những lời kể cá nhân, câu chuyện mở rộng thành một chiến dịch vận động nhằm điều tra và chấm dứt các hành vi bị cho là lạm dụng tại ngôi trường. Trong nhiều thập kỷ hoạt động, Provo Canyon liên tục đối mặt với các cáo buộc về bạo hành và xâm hại học sinh, dù phía nhà trường nhiều lần phủ nhận các cáo buộc liên quan đến các giai đoạn quản lý trước đây. Hilton cũng nhiều lần kêu gọi cải cách hệ thống “troubled teen industry” và bảo vệ quyền của trẻ vị thành niên.
Việc nói ra sự thật đã giúp tôi chữa lành vết thương, và tôi rất tự hào rằng hôm nay tôi đứng đây mà không hề xấu hổ. Paris Hilton phát biểu tại Quốc Hội.

Nhiều người cho rằng bộ phim tài liệu trên chỉ là chiêu trò đánh bóng tên tuổi khác mà Paris Hilton đã làm trong hơn 20 năm qua. Nhưng không chỉ nói suông trong phim, vào năm 2026, Paris Hilton đã có mặt ở Quốc Hội để lên tiếng ủng hộ Đạo luật Đạo luật Chống lại Hình ảnh Khiêu dâm Cưỡng bức và Chỉnh sửa Không được Sự đồng ý (viết tắt là DEFIANCE) nhằm ngăn chặn lạm dụng hình ảnh, và Đạo luật Chấm dứt Lạm dụng Trẻ em trong Cơ sở Giáo dục, nhằm mục đích cung cấp sự giám sát và minh bạch trong các chương trình điều trị cho thanh thiếu niên.
Đoạn băng nhạy cảm bị rò rỉ năm 2004 thực chất là một hành vi lạm dụng hình ảnh, điều mà luật pháp và xã hội thời bấy giờ không đủ khả năng để bảo vệ cô. Khi đoạn video riêng tư của Hilton bị phát tán và lợi dụng để kiếm lời mà không có sự đồng ý, chỉ có một làn sóng chỉ trích dữ dội cố gắng đẩy cô vào thế phải lẩn trốn. Cô nói: “Khi tôi 19 tuổi, một đoạn video riêng tư của tôi đã bị phát tán ra toàn thế giới mà không có sự đồng ý của tôi. Mọi người gọi đó là một vụ bê bối nhưng đó là hành vi xâm hại”.
“Tôi tin rằng điều tồi tệ nhất đã qua rồi, nhưng không phải vậy. Những gì đã xảy ra với tôi trước đây đang xảy ra với hàng triệu phụ nữ và trẻ em gái theo một cách mới và đáng sợ hơn. Trước đây, sẽ có ai đó phản bội lòng tin của bạn và đánh cắp thứ gì đó. Giờ đây, tất cả những gì người lạ cần là một chiếc máy tính và trí tưởng tượng của họ”, Hilton chia sẻ rằng hiện đã có hơn 100.000 hình ảnh deepfake AI của chính cô.
Mỗi tiếng nói đều vô cùng quan trọng trong cuộc chiến này, nhưng càng nhiều người có tầm ảnh hưởng như Hilton sử dụng đặc quyền của mình vì điều tốt đẹp, chúng ta càng nhanh chóng chấm dứt được hiện trạng này.
Tôi đã có cơ hội để lấy lại câu chuyện của mình, nhưng rất nhiều người khác thì không, Hilton nói khi kết thúc bài phát biểu của mình tại Quốc hội.
“Và điều tôi học được là khi hình ảnh của bạn bị xâm phạm, nó sẽ không biến mất. Nó vẫn tồn tại bên trong, nhưng sức mạnh của bạn cũng vậy. Nói lên sự thật đã giúp tôi chữa lành vết thương, và tôi rất tự hào rằng hôm nay tôi đứng đây mà không hề xấu hổ.”
Hơn 20 năm sống cùng cái mác 'tóc vàng ngốc nghếch', Paris Hilton đã chính thức thoát khỏi hình ảnh mà xã hội áp đặt lên cô. Điều này không chỉ chống lại những khuôn mẫu mà xã hội muốn chúng ta phải tuân theo, nó cũng có thể trở thành một sức mạnh để bạn lên tiếng và chống trả lại. Cuộc chiến này không phải của riêng Paris Hilton, mà nó là một cuộc chiến chung của rất nhiều người trong thời đại mà bất cứ khi nào hình ảnh và danh tính cũng có thể bị cướp đoạt.