‘Euphoria’ mùa 3: Khi cảm giác lâng lâng kết thúc
Nhận định Euphoria là hiện tượng phim truyền hình Mỹ trong nửa thập niên trở lại đây là không hề quá một chút nào. Series này là một bản tóm tắt đầy tỉ mỉ, vừa đen tối vừa hài hước, về mối quan hệ của Gen Z với các chủ đề tình dục, chất cấm và sức khoẻ tinh thần. Có lẽ, chưa bao giờ, một bộ phim “thanh xuân vườn trường” của Mỹ lại tạo ra cùng lúc những cảm xúc trái ngược đến như vậy: u ám mà hài hước, sầu muộn mà yêu thương, bạo lực nhưng cũng đầy ấm áp.
Đúng như cái tên của nó, Euphoria mang lại cảm giác lâng lâng, để những cảm xúc trở nên chân thật dù ánh nhìn về hiện thực trở nên méo mó. Bộ phim không làm nhiệm vụ của một cuộc đại phẫu về đời sống học đường và quá trình trưởng thành của những cô cậu học sinh tuổi teen. Nhưng nó buộc người xem phải gặm nhấm niềm vui, nỗi đau, những lần lầm đường lạc lối và khát vọng về tương lai của người trẻ. Rằng, chúng ta đã tìm thấy mình ở đâu đó trong mỗi nhân vật, mà không nhất thiết phải trải qua những bi kịch như bộ phim đã vẽ lên.
Khi “Euphoria” đánh mất vẻ đẹp của nó
Trong Tình yêu kéo dài 3 năm, nhà văn Frederic Beigbeder từng viết, "Thời gian trôi đi và ta không còn yêu nhau nữa". Kể từ khi mùa 2 phát sóng vào tháng 2/2022, HBO đã mất hơn 4 năm để hoàn thành và phát sóng mùa cuối cùng vào cuối tháng 5, đầu tháng 6/2026. Nhưng câu nói của Beigbeder thực ra chỉ đúng một nửa, và có lẽ nó thuộc về đội ngũ làm phim. Nói chính xác hơn, những người tạo nên Euphoria không còn yêu tác phẩm này như hai mùa phim trước đó.

Điều này đã được thể hiện ngay trong phần 3 cũng là phần cuối cùng của Euphoria. Khi Sam Levinson, nhà sáng tạo cũng đồng thời là biên kịch, đạo diễn và nhà sản xuất của 8 tập phim đã đánh mất sự sắc sảo trong cách kể chuyện, vẻ đẹp thẩm mỹ của hình ảnh và khả năng khơi gợi sự đồng điệu cảm xúc. Để rồi, khán giả chỉ thấy "cuộc vật lộn" về một chủ đề mới có phần lạc quẻ với những gì mà khán giả vẫn luôn mong đợi trước đó.
Sam Levinson đánh đổi một cốt truyện đầy hứa hẹn về hành trình trưởng thành của những người trẻ với những chủ đề trong có to lớn mà có phần nông cạn, với những câu chuyện và hình ảnh khiêu dâm, tàn bạo, bẩn thỉu.
Vẫn dõi theo lời kể của nhân vật trung tâm Rue (Zendaya), Euphoria mùa 3 như thể một phiên bản xoàng xĩnh về mặt nội dung của Breaking Bad, theo thẩm mỹ bạo lực kiểu Quentin Tarantino. Nơi đó, các chủ đề về tình dục (sex worker - lao động tình dục, các câu lạc bộ thoát y vũ...), hay chất cấm, băng đảng, giáo phải đèo nghèo nàn, cũ kỹ và có phần vô vị.

Dàn diễn viên của Euphoria dường như cũng "diễn cho tròn vai" trước khi hạ màn. Những hoạt động quảng bá ít ỏi, các nhân vật cũ trở nên xa lạ, kém sức hút trong khi quá nhiều tuyến truyện mới với những nhân vật được xây dựng có phần chớp nhoáng.
8 tập của mùa thứ 3 rẽ hướng đến một kết cục thiếu chiều sâu và khá tẻ nhạt. Rue sau những lỗi lầm và đấu tranh đã không thể thực hiện được ước mơ của mình. Những cảm xúc chân xác về quá trình trưởng thành, việc xử lý khủng hoảng và sang chấn tâm lý của các nhân vật, cũng như các mối quan hệ xung quanh họ, trở nên kém thuyết phục. Những gam màu neon cùng khả năng kiến tạo cảm xúc từ ánh sáng đã bị lược bỏ và đánh mất vẻ đẹp vốn có trong ngôn ngữ hình ảnh của bộ phim.

Những cảnh tình dục thừa mứa; cái nhìn sai lệch và thiên kiến về lao động tình dục và phụ nữ; các cảnh khiêu dâm và bạo lực mang lại cảm giác bẩn thỉu hơn là những cảm xúc được nhìn thấy, thừa nhận và trân trọng nâng niu.
Dẫu vậy, với những khán giả mới, mùa 3 của Euphoria có thể thỏa mãn họ cũng chính bởi những yếu tố kể trên. Sam Levinson vẫn tạo ra được cảm giác hỗn loạn và hài hước trong một vài trường đoạn như các cảnh Nate Jacobs (Jacob Elordi) bị tra tấn vì nợ tiền; các màn chiến đấu giữa các trùm băng đảng với nhau; hay cuộc đấu súng ở phút cận kề kết thúc mùa phim.

Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu
Euphoria mùa 3 nên là một phần ngoại truyện (spin-off/side story) hơn là một phần tiếp theo (sequel). Nhưng dù gọi tên nào đi nữa, nó cũng đã đánh mất đi bản chất tạo nên cái đẹp, cái bi và cảm xúc tuyệt vời mà series này đã hứa hẹn trong 2 mùa phim xuất sắc trước đó.
Dù là mùa phim không được như mong đợi, Euphoria cũng đã kết thúc hành trình khơi gợi sự đồng cảm và nhìn nhận về Gen Z với những mối quan hệ phức tạp với chấn thương tâm lý, tình dục và chất cấm. Điều mà khán giả, có lẽ vẫn nhận ra, chính là hành trình trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu của từng nhân vật trong phim.

Khán giả đã nhìn thấy phần nào sự trưởng thành của Cassie (Sydney Sweeney), rằng "trope" tóc vàng hoe ngu ngốc cũng dần được tháo bỏ. Người hâm mộ hiểu hơn về nhân vật Maddy Perez (Alexa Demie), rằng cô là một nhân vật đa diện, tỉnh táo và nghĩa khí thay vì như là một "mean girl".
Màn tưởng nhớ nhân vật Fezco (Angus Cloud) và giấc mơ về hạnh phúc đơn thuần của Rue ở cuối mùa 3 cũng neo lại chút ít cảm xúc với người hâm mộ. Rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là sửa sai những lỗi lầm trong quá khứ, có mặt khi bạn bè cần giúp đỡ, hoặc chỉ đơn giản là nói lời xin lỗi hay cảm ơn với người mà ta yêu thương.

Kết thúc mùa 3 của Euphoria, có nhân vật đã ngã xuống, có nhân vật tiếp tục hành trình trưởng thành và đâu đó, chúng ta vẫn nhìn thấy một chút trìu mến ít ỏi về sự tưởng thưởng cho những người dám bước tiếp thay vì đầu hàng.
Euphoria, cuối cùng giống như nhiều series phim truyền hình khác của Mỹ, cạn kiệt và nghèo nàn trước khi kịp trở thành kinh điển. Nếu hai mùa phim trước đó, bộ phim tạo ra cảm xúc lâng lâng khi theo dõi thì ở mùa phim cuối cùng, nó là hiện thực đầy mệt mõi và rã rời để theo dõi, cảm nhận về tác phẩm.
Nhưng không phải vì thế mà bộ phim đã không tạo ra một hiện tượng nho nhỏ trong văn hoá đại chúng đương thời. Bộ phim thay vì truyền tải hiện thực đã mang đến những cảm xúc, để công chúng có thể lâng lâng nhưng không tê liệt trước những bi kịch trong phim hay trong đời sống cá nhân của họ.