MONO định hình bản sắc với “Mỹ điệu ca”
Với một nghệ sĩ, việc tạo ra các bản hit là một thành công ai cũng muốn có, nhưng quan trọng nhất vẫn là tìm thấy phong cách âm nhạc phù hợp với hình tượng riêng. Có thể nói đó là “DNA” của người sáng tạo nhưng không dễ tìm. Tuy vậy với riêng MONO, anh đã thành công làm điều nói trên trong dự án mới. Mỹ điệu ca qua đó vừa phản ánh những trào lưu nổi bật của làng nhạc Việt thời gian gần đây, nhưng cũng đặc biệt khi cho thấy cá tính cũng như những gì là MONO nhất.
Thơ trong lời hát
Gồm 15 bài hát, album lấy tình yêu làm chủ đề chính như phần lớn sáng tác của nghệ sĩ gen Z trước đây, nhất là giai đoạn kể từ Chăm hoa, Đi tìm tình yêu, Ôm em thật lâu... Trong đó đa dạng sắc thái đã được thể hiện một cách khác lạ, từ đắm chìm, say mê trong nửa đầu với Ai làm em buồn?, Gió mang hương về, Mơ về em… đến thấy bâng khuâng, có phần không mấy chắc chắn trong Tuyết phủ, Lưu ly, Chờ duyên, Dòng sông - Điệu nghệ… Trong đó điểm khác biệt nhất của những bài hát này nằm ở khả năng kể chuyện của chính MONO, khi các lời hát đã được thể hiện qua nhiều phong cách.
Đó có thể là những lời ca đúng với độ tuổi như ở Ai làm em buồn?
“Đang ngồi liêu xiêu, gõ máy tính bàn đăm chiêu
Văn phòng nay mỗi anh lo công lo việc hơi nhiều
Điện thoại ting ting, em gửi icon mếu mếu
Mặc kệ sếp kế bên, call ngay cho tình yêu liền
Bé à, ai bắt nạt em à?
Cớ sao em oà khóc bay cả nóc nhà
Khiến anh bốc hoả, quên luôn cả vất vả
Phóng xe mua quà, mua thêm một ly matcha thêm bông hoa”.
Nhưng nổi bật nhất vẫn là các ca khúc được viết với ca từ đẹp, hình ảnh ấn tượng. Đúng như tựa đề, các bài hát này tạo được sức hút bằng những lời ca đậm chất truyền thống, sử dụng phong-hoa-tuyết-nguyệt làm khung sườn chính.
Điều này đã được thể hiện trong lead single Công tử văn thơ trước đó, cũng như hình tượng mà nam nghệ sĩ xây dựng xuyên suốt toàn bộ dự án: một vị công tử gửi nhắn tâm tư cho người mình yêu. Điều đó lý giải cho việc sử dụng rất nhiều motif văn học dân gian lẫn từ Hán Việt trong sản phẩm này. Đơn cử không quá khó thấy đó là “tóc mai” đại diện cho người thiếu nữ, là “dời cả ngọn núi, quả đồi/Vượt ngàn sông suối, thác trôi” muốn nói chướng ngại, thách thức; cũng như trăng tàn - sao rơi - tuyết phủ khi mà tình cảm giờ đã nguội lạnh… Những điều bất khả theo đó cũng được miêu tả đậm đà hình tượng với “Tay chạm mây để gom từng hạt mưa rơi/ Ôm lấy cả biển khơi/ Trèo gió hái sao trời”…
Qua đó MONO cho thấy dấu ấn khác lạ của bản thân, khi trong thời điểm các bản hit ngày càng “kiệm lời”, ngắn gọn và không có câu chuyện cụ thể, anh đã chọn cách thể hiện không chỉ riêng biệt mà còn vô cùng thẩm mỹ. Trong số những nghệ sĩ gen Z tiềm năng, có thể nói MONO đã tìm thấy được chỗ đứng rất riêng như một công tử văn thơ của thế hệ mới, phù hợp với hình tượng cá nhân cũng như âm nhạc bản thân xây dựng.
Âm nhạc đa dạng
Về mặt âm nhạc, Mỹ điệu ca cho thấy sự đảm đương nhiều hơn của nam nghệ sĩ trong rất nhiều khâu, từ sáng tác, trình bày đến sản xuất, hòa âm, phối khí, từ đó xây đắp nên hình tượng nghệ sĩ all-rounder chiếm thế chủ đạo trong làng nhạc Việt thời gian gần đây. Không dừng ở đó, album còn cho thấy nhiều sáng tạo đặc biệt của chính MONO trong việc kết hợp các chất liệu dân gian vô cùng thu hút.
Hợp tác cùng producer EmceeDan ở nửa đầu đĩa nhạc, không quá khó thấy MONO đã mang đến chất J-Pop vừa lạ vừa quen vào sản phẩm này. Với những khán giả của Anime và yêu thích âm nhạc Nhật Bản, chất pop rock, alternative rock trong Gió mang hương về, Hoa mặt trăng hay Công tử văn thơ không quá xa lạ, tạo nên màu sắc mới mẻ, bất ngờ khi nghe. Nếu những năm trước City Pop được nhiều nghệ sĩ tích cực khai thác, thì J-Pop hoàn toàn có thể trở thành một xu thế mới, bằng nguồn năng lượng hừng hực, sức trẻ đong đầy.
Tuy vậy không hề áp dụng một cách khuôn khổ, những track này sẽ được kết hợp với chất dân gian tương đối thú vị. Chẳng hạn ở Gió mang hương về, không khó nhận ra tiếng đàn tranh được kết hợp hoàn hảo với những đoạn riff guitar điện bùng nổ; trong khi ở Công tử văn thơ, MONO cũng mang nhiều âm thanh của Nhã nhạc cung đình vào sản phẩm, thể hiện ở tiếng trống cả, trống bản cũng như sáo trúc đan cài hài hòa trong chính bản phối. Điều này nằm trong dòng chảy kết hợp chất liệu dân gian vào các sản phẩm của V-Pop gần đây, cho thấy việc nắm bắt xu hướng của nam nghệ sĩ. Kết hợp với cách viết lời riêng biệt, có thể nói kết hợp mới - cũ, Đông - Tây đã được khai thác một cách toàn diện trong sản phẩm này.
Không dừng ở đó, đĩa nhạc cũng cho thấy sự đa dạng với các màu sắc âm nhạc xuất hiện rộng khắp. Đó là J-Pop như đã nói trên, ngoài ra còn là Ballad/Jazz/Cinematic trong Mơ về em, Sandwich & Story, Chờ duyên; Funk trong Công tử văn thơ, Cuộc gặp gỡ; R&B trong Lưu ly cũng như Electro, Ambient làm nên tên tuổi trong Vì yêu mà đến, Khăn mùi xoa… Điều này cho thấy sự đa dạng của MONO trong việc xây dựng chất liệu âm nhạc, biến Mỹ điệu ca trở nên phong phú, không bị lặp lại hay mang cảm giác nhàm chán.
Dấu ấn mạnh mẽ của Triple D
Tuy vậy điểm sáng đặc biệt nhất của dự án phải kể đến nửa sau, đánh dấu màn hợp tác đầu tiên của MONO với nhà sản xuất Triple D. Không quá khó thấy cả hai đã tạo được sự đối lập so với nửa đầu, thông qua màu sắc có phần huyền bí và đen tối hơn so với năng lượng và sự rộn ràng trước đó. Trong đó Chạm tình, Tuyết phủ, Vì yêu mà đến, Lưu Ly, Khăn mùi xoa hay Dòng sông - Điệu nghệ là những ca khúc vô cùng nổi bật, cho thấy sự phức tạp trong cách sản xuất cũng như xử lý của cặp nghệ sĩ và nhà sản xuất .
Là sự tiếp nối màu sắc Ambient đã được biết đến từ 22, nhưng những ca khúc này được kết hợp độc đáo với chất dân gian. Là người đứng sau những bản folktronica nổi tiếng như Tứ phủ, Bánh trôi nước của Hoàng Thùy Linh cũng như Sơn Tùng M-TP với Lạc trôi… Triple D thêm một lần nữa mang chính thế mạnh vào Mỹ điệu ca. Đơn cử Dòng sông - Điệu nghệ được xử lý với những âm thanh futurebass hiện đại và giàu chất story-telling, khi bản phối được thiết kế như cuộc đối thoại giữa âm thanh và lời hát, cho thấy âm nhạc như được “thăng cấp” với các nội dung bớt phần cụ thể, cũng như bản phối không còn chỉ là những bản nhạc đệm. Càng về sau cuối, yếu tố dân gian càng được kết hợp một cách đặc biệt với màu sắc hiện đại, mang đến track nhạc khó quên và rất ấn tượng.
Dẫu có khá nhiều điểm mạnh thế nhưng sản phẩm vẫn có nhiều những hạn chế có thể khắc phục. Đơn cử việc có đến 15 ca khúc và mỗi bài hát đều dài trên 4 phút đôi khi dễ khiến người nghe cảm thấy mệt mỏi, khi nhiều ca khúc gần như tương đồng, có thể rút ngắn giúp cho đĩa nhạc gọn gàng và súc tích hơn. Đơn cử Ai làm em buồn? tuy hợp lý để mở đầu album, nhưng về tổng thể vẫn khá lạc quẻ. Sau đó Mơ về em, Sandwich & Story cũng có chung nhau màu sắc Ballad, vì thế có thể cân nhắc giảm bớt số lượng hoặc là rút gọn thành interlude bởi câu chuyện và thông điệp mang đến không quá khác biệt.
Sau rốt, không thể phủ nhận Mỹ điệu ca vẫn là sản phẩm tương đối nổi bật của thị trường nhạc Việt đương đại, cho thấy sự tiến bộ của MONO so với album đầu tay, từ đó tìm thấy phong cách riêng biệt, phù hợp với chính hình tượng anh đang theo đuổi. Không dừng ở đó, nửa sau đĩa nhạc cũng mở đường cho một bản thể nghệ sĩ sâu sắc và nhiều biến báo hơn bao giờ hết, hứa hẹn mang đến nhiều sáng tạo hơn trong tương lai gần.