Sân khấu trống của Ayumi Hamasaki: Bài học về trách nhiệm của người làm nghệ thuật
Ngày 28.11.2025 tại Thượng Hải, nữ hoàng nhạc Pop Nhật Bản Ayumi Hamasaki đã trình diễn một mình tại sân khấu 14000 ghế trống sau khi buổi hoà nhạc của cô bị Ban Tổ Chức hủy phút chót vào đêm trước.
Trên trang cá nhân, Ayumi bày tỏ sự day dứt trước nỗ lực của ê-kíp hơn 200 người đã làm việc ngày đêm để hoàn tất việc dựng sân khấu, trước khi bất ngờ nhận thông báo hủy show vào sáng trước ngày diễn. Ban tổ chức không tiết lộ lý do hủy show. Buổi hòa nhạc này cũng nằm trong làn sóng nhiều chương trình của nghệ sĩ Nhật Bản tại Trung Quốc bị hủy trong thời gian gần đây.

Từ chối bình luận về những vấn đề chính trị, Ayumi chỉ bày tỏ sự tiếc nuối khi buổi diễn không diễn ra như dự kiến, đặc biệt là khi ê-kíp, vũ công, ban nhạc và 14.000 người hâm mộ đã từ khắp nơi trên thế giới về. Nhưng với ý thức trách nhiệm của một nghệ sĩ và để trân trọng công sức của những người đứng sau sân khấu, Ayumi vẫn bước ra trình diễn trước khán đài trống.
Khoảnh khắc Ayumi Hamasaki hết mình trình diễn trước khán đài trống không chỉ gây xôn xao dư luận, mà còn viết nên tuyên ngôn mạnh mẽ về trách nhiệm và phẩm giá của người nghệ sĩ với nghệ thuật, với khán giả và với chính mình.

Không khán giả, không tiếng reo hò, không đèn phát sáng (lightstick), chỉ có 14.000 chiếc ghế trống với ánh đèn sân khấu vẫn sáng như thể chưa từng có thông báo huỷ show. Ayumi hát từ ca khúc đầu tiên cho đến bài cuối cùng bằng tất cả nhiệt huyết của một người nghệ sĩ. Kể cả khi không có ai chứng kiến, cô vẫn hát. Như lời cảm ơn đến hàng ngàn người đã góp phần cho show diễn. Hành động đẹp này chính là lời cam kết của một nghệ sĩ mà cô không cho phép mình nuốt lời.

Lựa chọn bước ra sân khấu của Ayumi đã trở thành một dấu mốc đặc biệt trong sự nghiệp âm nhạc của cô. Khi buổi diễn không thể mở cửa đón khán giả, Ayumi vẫn trình diễn trọn vẹn trước hàng ghế trống, cho ê-kíp, cho ban nhạc, cho 200 con người trong ê-kíp đã bay từ Nhật Bản sang và những nhân sự ở Trung Quốc đã lao lực chỉ để hoàn thành đêm diễn ấy. Cô không bình luận về chính trị, cũng không tìm kiếm sự cảm thông cho một sự cố ngoài tầm kiểm soát.

Hình ảnh người phụ nữ Nhật nhỏ bé đứng giữa không gian sân khấu mênh mông trở thành lời nhắc lặng lẽ về trách nhiệm của người làm nghệ thuật. Trong bối cảnh nghệ sĩ ngày càng nói nhiều về cảm xúc cá nhân, về sự mong manh hay quyền được mệt mỏi, khoảnh khắc ấy gợi ra một câu hỏi ngược lại: trách nhiệm bắt đầu ở đâu khi ánh đèn đã bật sáng? Bởi khi bước ra sân khấu, người nghệ sĩ không chỉ hiện diện cho riêng mình, mà còn cho ê-kíp đứng sau, cho những cam kết đã được thiết lập và cho sự tin tưởng mà khán giả từng trao gửi.

Được xem là một trong những nghề “làm dâu trăm họ”, người nghệ sĩ cần hiểu rõ ranh giới giữa cái tôi và cộng đồng trước khi đòi hỏi được ưu tiên hay cảm thông. Tự do luôn đi kèm kỷ luật và tài năng đích thực hiếm khi cần đến sự phô trương hay lời biện minh.

Sân khấu trống tại Thượng Hải hôm ấy không hề lạnh lẽo. Nó đầy ắp sự tôn trọng dành cho lao động tập thể cho ê-kíp, cho những cam kết đã được giữ trọn dù không có khán giả phía trước. Hình ảnh “nữ hoàng” âm nhạc đứng một mình dưới ánh đèn là nhắc nhở giản dị: nghệ thuật không chỉ được đo bằng sự hiện diện của đám đông, mà bằng thái độ của người nghệ sĩ khi không còn ai để chứng kiến.