Nhà thiết kế Phan Huy: Bản nguyên từ đôi bàn tay
Trong cuộc đối thoại cùng Marie Claire Vietnam, Nhà thiết kế Phan Huy lần đầu trải lòng về “bài toán kinh tế” khắc nghiệt của dòng thời trang xa xỉ, áp lực khi đứng cạnh các nhà mốt lừng lẫy tại Paris và niềm tin mãnh liệt vào việc dùng đôi bàn tay con người để kể câu chuyện về một Việt Nam hiện đại, đầy bản sắc.
Hành trình từ những rung cảm thuần khiết
Nếu phải bắt đầu câu chuyện của mình không phải bằng một bộ sưu tập, mà bằng “đôi bàn tay”, anh sẽ nói gì về hành trình này?
Đôi bàn tay đối với tôi là điểm khởi đầu và cũng là điểm neo giữ mọi giá trị của thương hiệu. Tôi xuất phát điểm như bao bạn trẻ khác, chỉ có bản vẽ và sự tò mò. Nhưng chính đôi bàn tay đã hiện thực hóa những hình dung đó lên mặt vải. Qua thời gian, hành trình này không còn là của riêng tôi, mà là sự cộng hưởng của rất nhiều đôi bàn tay lành nghề trong đội ngũ. Chúng tôi cùng nhau xây dựng nên một hệ giá trị mà ở đó, sự tinh xảo không đến từ máy móc, mà từ nhịp thở và sự tập trung tuyệt đối của con người.
Điều gì đã dẫn dắt một chàng trai chuyên Tin học trở thành một NTK Haute Couture - một lĩnh vực đòi hỏi sự tinh xảo và kiên nhẫn đến khắc nghiệt?
Có lẽ là do sự “trì trị” của đôi mắt. Tôi vốn là một người nhạy cảm với những giá trị xưa cũ và vẻ đẹp lấp lánh của thủ công từ khi còn nhỏ. Khi chạm vào các bề mặt chất liệu hay nhìn ngắm các họa tiết, trong đầu tôi luôn nảy ra vô số ý tưởng về sự kết nối giữa quá khứ và tương lai. Tôi chọn Haute Couture vì đó là nơi tôi làm tốt nhất, là nơi tôi có thể dùng đôi bàn tay của mình để diễn tả những rung cảm sâu sắc nhất về nghệ thuật mà không bị giới hạn bởi các tiêu chuẩn công nghiệp thông thường.

Tôi muốn bạn bè quốc tế thấy rằng Việt Nam không chỉ có những giá trị văn hóa truyền thống cũ, mà còn là một Việt Nam hiện đại, cởi mở và đầy sáng tạo.
Bản lĩnh giữa những “trần kính” của nghề
Haute Couture là dòng sản phẩm cực kỳ khó thương mại hóa vì chi phí và công sức khổng lồ. Ở những giai đoạn khó khăn nhất, điều gì khiến anh vẫn kiên trì với con đường này?
Khó khăn lớn nhất chính là bài toán kinh tế. Đã có rất nhiều người bỏ cuộc vì dòng sản phẩm này đòi hỏi đầu tư quá lớn nhưng đầu ra lại kén khách. Những ngày đầu, tôi làm nghề bằng sự chân thành, đôi khi là cả một chút “ngu ngơ” (cười). Tôi tin rằng nếu mình làm đủ đẹp, đủ thật, sẽ có những người đồng điệu tìm đến. Và thực tế đã chứng minh, sau hơn hai năm, chúng tôi có được tệp khách hàng trung thành trên khắp thế giới. Sự công nhận từ các chuyên gia, stylist và những ngôi sao quốc tế chính là nguồn năng lượng giúp tôi giữ vững ngọn lửa nghề giữa những áp lực không nhỏ của thị trường.
Trong một thế giới thời trang ngày càng được tối ưu bằng công nghệ, việc đặt đôi bàn tay làm trung tâm sáng tạo có phải là một “tuyên ngôn” cá nhân của anh?
Tôi không phủ nhận sức mạnh của khoa học công nghệ, bản thân tôi cũng vận dụng nó để tối ưu quy trình. Nhưng tôi tin rằng, dù công nghệ có phát triển đến đâu, có những giá trị thuộc về cảm xúc mà máy móc không bao giờ thay thế được. Đôi bàn tay của con người có khả năng đặt để cảm xúc vào từng mũi kim, tạo nên những tác phẩm có linh hồn. Việc tôi kiên trì với tính thủ công không hẳn là một tuyên ngôn khác biệt, đơn giản đó là cách tốt nhất để xây dựng một thương hiệu có chiều sâu và bản sắc riêng trên bản đồ quốc tế.
Đối thoại với bản sắc và tương lai
Khi bước ra những sàn diễn danh giá như Haute Couture tại Paris, bên cạnh các nhà mốt lừng lẫy như Dior hay Chanel, áp lực lớn nhất đối với anh là gì?
Áp lực là phải làm sao để bộ sưu tập của mình ‘sòng phẳng’ về mặt chất lượng và kỹ thuật với những tên tuổi hàng đầu. Nhưng hơn hết, đó là áp lực từ sự mong chờ của những người yêu thương mình. Tôi luôn tự nhắc mình phải mang được những giá trị tinh hoa nhất của người Việt - từ bàn tay đến khối óc ra giới thiệu với thế giới một cách xứng tầm nhất. Tôi muốn bạn bè quốc tế thấy rằng Việt Nam không chỉ có những giá trị văn hóa truyền thống cũ, mà còn là một Việt Nam hiện đại, cởi mở và đầy sáng tạo.
Tôi tin rằng nếu mình làm đủ đẹp, đủ thật, sẽ có những người đồng điệu tìm đến.
Mỗi thiết kế của Phan Huy thường mang một câu chuyện rất riêng. Anh thường “đối thoại” với chính mình như thế nào để tìm ra những mảnh ghép sáng tạo đó?
Tôi luôn bắt đầu bằng những cảm xúc thuần khiết nhất, dù đó là niềm vui, nỗi buồn hay một mảnh ký ức tuổi thơ. Thời trang, với tôi, cũng giống như âm nhạc hay hội họa, thành công là khi khiến người xem cảm thấy rung cảm. Tôi sẽ tìm một nguồn ý tưởng - có thể là một bức tranh hay một hình ảnh cũ - để diễn tả cảm xúc đó. Chính sự rung động ban đầu là “điểm tựa” giúp tôi và đội ngũ đi đến cùng một ý tưởng, chăm chút từng chi tiết nhỏ nhất cho đến khi bộ trang phục hoàn thiện trên sàn diễn.

Nhìn về tương lai, anh mong đôi bàn tay của mình sẽ tiếp tục kể những câu chuyện gì?
Tôi sẽ không đặt cho mình những sứ mệnh quá cao cả vì đôi khi nó sẽ thành gánh nặng. Tôi chỉ muốn làm những gì mình thấy đẹp và thật nhất. Tương lai xa, tôi mong muốn giới thiệu nhiều hơn những kỹ thuật truyền thống của Việt Nam nhưng được biến tấu theo ngôn ngữ hiện đại. Tôi muốn thời trang của mình là nhịp cầu kết nối sự phát triển của thế giới với những giá trị bản sắc không thể mai một của dân tộc.
Cảm ơn anh vì cuộc trò chuyện đầy cảm hứng này!
Credit:
Creative Director: Dzung Yoko
Photographer: An Bảo
Model: Millie Vu
Makeup & Hair Artist: Khánh Mỹ
Producer: Tô Thanh Liêm
Lighting: Kelvin Lc, Trần Trường
Production Assistant: Ánh Linh
Retouching: Dương Thuý Ngọc
Trang phục: PHAN HUY