TÀI TRỢ
Đăng Nhập
TÀI TRỢ

Đại Uý QNCN Đào Văn Bình: “Kỷ luật là cách ta bảo vệ bản ngã và phụng sự cộng đồng.”

Sau A50 và A80, Đại úy QNCN Đào Văn Bình trở về với nhịp sống quân ngũ thường nhật, không ồn ào, chỉ có ánh sáng màn hình và câu khẩu hiệu “Chúng ta cùng nhau đi lên” đã tạo nên một làn sóng tích cực trong giới trẻ về giá trị của giáo dục và tính kỷ luật bền bỉ.

Đúng 21 giờ tối. Một khung hình gần như không thay đổi: bàn học, cuốn giáo trình mở ra, ánh đèn trắng và một người lính trẻ ngồi thẳng lưng trước màn hình. Không nhạc nền, không lời dẫn, chỉ có sự tập trung kéo dài hàng giờ.

Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, khi sự chú ý được đo bằng những thanh âm náo nhiệt, Đại úy QNCN Đào Văn Bình lại chọn cho mình một “khoảng lặng” đầy nhiệt huyết. Trở về sau những dấu ấn tại A50 và A80, người chiến sĩ ấy không dùng hào quang cá nhân để tìm kiếm sự nổi tiếng tức thời; thay vào đó, anh kết nối với hàng triệu bạn trẻ qua những phiên livestream học bài lặng lẽ. Chỉ với một chiếc điện thoại và câu khẩu hiệu “Chúng ta cùng nhau đi lên”, Đào Văn Bình là minh chứng rằng: sức mạnh truyền cảm hứng đôi khi không nằm ở sự ồn ào, mà kết tinh từ kỷ luật thép và sự tận tụy trong ‘bóng tối’.


Hinh anh Cứ đi rồi sẽ có đường. Bởi trước khi trở thành một lối mòn, mọi con đường vốn dĩ không tồn tại. Chỉ cần ta bắt đầu bước đi, hành trình ấy tự khắc sẽ hình thành. 1
Ảnh: Đào Văn Bình


Những “điểm chạm” lặng lẽ


Sau A50, A80 và cả WeChoice, cái tên Đào Văn Bình vẫn chưa hề hạ nhiệt. Tuy nhiên, anh lại chọn cách livestream học bài trong im lặng. Tại sao anh lại quyết định giữ lại “những điều đẹp nhất” một cách lặng lẽ như vậy thay vì đẩy mạnh sự hiện diện cá nhân?

Đối với mình, những cột mốc như A50 hay A80 là những kỷ niệm đẹp, nhưng chúng có thời điểm bắt đầu và kết thúc. Mình muốn để những khoảnh khắc đó tồn tại như những giá trị nguyên bản thay vì cố gắng kéo dài chúng để giữ sức nóng. Việc livestream tắt tiếng trước hết là vì tính chất công việc. Mình học về kỹ thuật hàng không, liên quan đến tiêm kích và máy bay chiến đấu. Có những kiến thức mang tính bảo mật và quy định của đơn vị mà mình phải tuyệt đối tuân thủ. Việc tắt tiếng là cách mình bảo vệ kỷ luật quân đội trong khi vẫn có thể đồng hành cùng mọi người.

Anh có cảm thấy áp lực khi vô tình trở thành một “chiếc đồng hồ báo thức” thúc đẩy sự tiến bộ của người khác không?

Thật lòng mình không áp lực. Việc ôn tập kiến thức là thói quen hàng ngày của mình từ trước khi được mọi người biết đến. Nếu sự tự giác của mình có thể tiếp thêm năng lượng tích cực cho ai đó, mình cảm thấy vui vì điều đó. Mình chỉ đơn giản là đang sống đúng với bản chất và kỷ luật của một người lính.


Hinh anh Cứ đi rồi sẽ có đường. Bởi trước khi trở thành một lối mòn, mọi con đường vốn dĩ không tồn tại. Chỉ cần ta bắt đầu bước đi, hành trình ấy tự khắc sẽ hình thành. 2
Ảnh: Đào Văn Bình


Chỉ có cá bơi ngược dòng mới là cá sống, cá bơi xuôi dòng là cá đã chết. Xã hội luôn vận động, nếu không tiến bộ nghĩa là ta đang thoái bộ.


Kỷ luật là nền tảng của tự do


Trong môi trường quân ngũ với lịch tập luyện dày đặc, anh làm thế nào để cân bằng giữa nhiệm vụ và việc tự học?

Mọi thứ trong quân đội đều đã vào nề nếp, khuôn khổ. Mình tận dụng khoảng thời gian sau khi đơn vị đã dừng các hoạt động trong ngày, khi mọi người nghỉ ngơi thì mình chọn ôn tập. Livestream chỉ là cách mình mở một cánh cửa nhỏ để mọi người cùng bước vào không gian học tập đó. Khi kỷ luật đã trở thành bản năng, việc duy trì nó mỗi tối không còn là sự gồng gánh mà là một phần tất yếu của cuộc sống.


Hinh anh Cứ đi rồi sẽ có đường. Bởi trước khi trở thành một lối mòn, mọi con đường vốn dĩ không tồn tại. Chỉ cần ta bắt đầu bước đi, hành trình ấy tự khắc sẽ hình thành. 3
Ảnh: Đào Văn Bình


Nếu mạng xã hội là một thế giới ảo, thì “việc học” lại là một kết quả thực. Anh đang cố gắng hiện thực hóa điều gì thông qua thông điệp “Chúng ta cùng nhau đi lên”?

Trong quân đội, bất cứ hành động nào cũng thường được đặt tên hoặc khẩu hiệu để xác định mục tiêu. Ban đầu, mọi người muốn giao lưu, nhưng mình bảo mình bận học, thế là mọi người đề xuất “học cùng nhau”. Khẩu hiệu đó ra đời rất tự nhiên: nếu đã cùng học thì phải cùng phát triển, cùng đi lên. Đó không chỉ là lời cổ vũ cho các bạn trẻ, mà còn là lời nhắc nhở cho chính mình.

Có một ranh giới rất mong manh giữa việc “lan tỏa hình ảnh người lính” và việc “giải trí hóa hình ảnh quân nhân”. Anh làm thế nào để bảo vệ sự trang nghiêm của quân hàm Đại úy trong khi vẫn phải thích nghi với những thuật toán giải trí của mạng xã hội?

Với mình, ranh giới giữa sự trang nghiêm và sự giải trí nằm ở hai chữ: Kỷ luật. Thay vì bị cuốn theo nhịp độ của mạng xã hội, mình áp dụng đúng quy tắc quân đội vào không gian ảo: xác định rõ ràng mục tiêu và duy trì sự cố định. Khoảng thời gian mình livestream học bài là một khung giờ bất di bất dịch. Dù từ ngày đầu A80 hay cho đến tận bây giờ, sự cố định đó chưa bao giờ thay đổi.

Mình không cố gắng để trở thành một người làm nội dung giải trí. Việc ngồi trước màn hình trong im lặng chính là một cách bảo vệ hình ảnh người lính. Sự kỷ luật thép đã hình thành trong máu thịt giúp mình tạo ra một khuôn khổ riêng trên mạng xã hội - nơi mà sự nghiêm túc trong học tập được đặt lên trên hết. Đó chính là cách giữ gìn sự trang nghiêm của quân hàm mình đang mang, dù là ở thao trường hay trên không gian mạng.


Hinh anh Cứ đi rồi sẽ có đường. Bởi trước khi trở thành một lối mòn, mọi con đường vốn dĩ không tồn tại. Chỉ cần ta bắt đầu bước đi, hành trình ấy tự khắc sẽ hình thành. 4
Ảnh: Đào Văn Bình


Cứ đi rồi sẽ có đường. Bởi trước khi trở thành một lối mòn, mọi con đường vốn dĩ không tồn tại. Chỉ cần ta bắt đầu bước đi, hành trình ấy tự khắc sẽ hình thành.


Gửi bản thân của những năm tháng tới


Anh từng nói phải “ôn lại kiến thức kỹ thuật để sẵn sàng trở về đơn vị”. Có bao giờ anh sợ rằng nếu không học, mình sẽ bị tụt lại phía sau so với nhịp sống số quá nhanh ở ngoài kia?

Mình rất sợ. Xã hội là một hệ thống luôn vận động. Mình luôn tâm niệm rằng nếu mình không cố gắng phát triển bản thân, trước hết là cho chính mình, sau đó là cho gia đình và xã hội, thì đó là một sự lãng phí. Việc học không chỉ để lấy kiến thức, mà còn để rèn luyện sự tỉnh táo trước sự vận động không ngừng của thế giới. Chỉ có cá bơi ngược dòng mới là cá sống, cá bơi xuôi dòng là cá đã chết. Xã hội luôn vận động, nếu không tiến bộ nghĩa là ta đang thoái bộ.

Nếu được gửi một lời nhắn cho phiên bản Đào Văn Bình của năm 2030 - khi đó có lẽ anh đã trưởng thành hơn - anh muốn nhắn nhủ điều gì về “chàng trai sinh năm 2000” đang ngồi livestream học bài mỗi đêm?

Mình chỉ muốn hỏi một câu thôi: “Những gì mình làm ở hiện tại có đúng không? Có tốt không?”. Mình luôn sống và làm việc với tư duy dài hạn. Mỗi hành động hôm nay mình đều tự vấn xem sau này nhìn lại có thấy đúng đắn hay không. Nếu câu trả lời từ tương lai là “có”, vậy là đủ rồi.


Hinh anh Cứ đi rồi sẽ có đường. Bởi trước khi trở thành một lối mòn, mọi con đường vốn dĩ không tồn tại. Chỉ cần ta bắt đầu bước đi, hành trình ấy tự khắc sẽ hình thành. 5
Ảnh: Đào Văn Bình


Mình muốn để những điều đẹp nhất tồn tại ở đó, thay vì cố duy trì để giữ sức nóng. Có những thứ xuất hiện rồi kết thúc sẽ ý nghĩa hơn.


Anh có lời khuyên nào cho những bạn trẻ đang chông chênh giữa mong muốn tự do và việc rèn luyện kỷ luật?

Giới trẻ hiện nay thường gặp vấn đề với sự trì hoãn. Nhiều bạn không biết bắt đầu từ đâu nên chọn cách dừng lại. Mình chỉ muốn nhắn các bạn: “Cứ đi thì sẽ có đường”. Trước khi trở thành một con đường, nó vốn chẳng là gì cả. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất hướng đến mục tiêu của mình. Kỷ luật không mất đi tự do, nó chính là công cụ để bạn đạt được sự tự do thực sự trong tương lai.

Cảm ơn anh đã chia sẻ cùng Marie Claire Vietnam!

TÀI TRỢ
TÀI TRỢ