TÀI TRỢ
Đăng Nhập
TÀI TRỢ

MC, BTV Phan Trung Hậu: “Với tôi, sự hiện diện là một trách nhiệm”

Trong tâm thức người Việt, Tết là cuộc trở về, nhưng với những người làm truyền hình, đó lại là thời điểm của sự hiện diện trách nhiệm nhất. Giữa dòng chảy thông tin không ngừng nghỉ của kỷ nguyên số, BTV Phan Trung Hậu lựa chọn một lối đi riêng: chậm lại sau ống kính để định hình giá trị nội dung, chấp nhận gác lại niềm riêng để giữ cho nhịp sóng giao thừa luôn thông suốt.

Tết trong ký ức tập thể của người Việt luôn gắn với hai chữ “trở về”. Trở về nhà. Trở về nhịp sống chậm. Trở về những giá trị nền tảng của gia đình và truyền thống. Nhưng trong cấu trúc vận hành của xã hội hiện đại, không phải ai cũng có thể trở về cùng một lúc. Ở những ngành nghề mang tính duy trì nhịp sống cộng đồng, y tế, an ninh, truyền thông - Tết lại là thời điểm đòi hỏi sự hiện diện rõ ràng nhất.

Với MC, BTV Đài truyền hình Phan Trung Hậu, Tết nhiều năm qua không còn là kỳ nghỉ. Nó là một phần mặc định của lịch trực, của kế hoạch sản xuất nội dung, của những cuộc họp cuối năm kéo dài hơn bình thường để chuẩn bị cho các bản tin và chương trình đặc biệt.

Hinh anh Khi khán giả bật tivi vào giao thừa, họ cần thấy mọi thứ vẫn vận hành. Sự ổn định đó không tự nhiên mà có. 1
Ảnh: Phan Trung Hậu


Khi khán giả bật tivi vào giao thừa, họ cần thấy mọi thứ vẫn vận hành. Sự ổn định đó không tự nhiên mà có.


Sự xuất hiện của một biên tập viên vào thời điểm khởi đầu năm mới, vì thế, đã vượt xa khỏi ý nghĩa đơn thuần để trở thành một lời cam kết về sự ổn định của dòng chảy truyền hình. Bởi đúng như anh chia sẻ: “Khi khán giả bật tivi vào giao thừa, họ cần thấy mọi thứ vẫn vận hành. Sự ổn định đó không tự nhiên mà có”. Tết của người làm nghề, sau cùng, là sự lấp đầy những khoảng lặng bằng lòng tin của công chúng, giữ cho sợi dây kết nối giữa thông tin và con người chưa bao giờ bị gián đoạn.


Giọng nói là một phần trách nhiệm


Trong thời đại kỹ thuật số, nơi mạng xã hội tạo ra vô số “giọng nói”, khái niệm về uy tín trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Người làm truyền hình không còn độc quyền phát ngôn, nhưng họ vẫn mang một loại trách nhiệm khác - trách nhiệm chuẩn hóa thông tin giữa biển nhiễu loạn.

Hinh anh Khi khán giả bật tivi vào giao thừa, họ cần thấy mọi thứ vẫn vận hành. Sự ổn định đó không tự nhiên mà có. 2

Ảnh: Phan Trung Hậu
Hinh anh Khi khán giả bật tivi vào giao thừa, họ cần thấy mọi thứ vẫn vận hành. Sự ổn định đó không tự nhiên mà có. 3

Ảnh: Phan Trung Hậu

MC Phan Trung Hậu cho rằng sức nặng của một giọng nói không đến từ kỹ thuật thanh nhạc hay khả năng ứng biến trước ống kính, mà đến từ hành trình tích lũy dài hạn.


Khán giả có thể không nhớ từng câu mình nói. Nhưng họ nhớ cảm giác tin hay không tin.


Niềm tin đó không được tạo ra trong một chương trình thành công, mà được bồi đắp qua cách người làm nghề xử lý sai sót, qua sự nhất quán trong quan điểm, và qua khả năng giữ chuẩn mực ngay cả khi môi trường xung quanh thay đổi.

Ở vị trí biên tập viên thời sự, mỗi câu chữ không chỉ là nội dung phát sóng, mà còn là dấu ấn nghề nghiệp. “Khán giả có thể không nhớ từng câu mình nói. Nhưng họ nhớ cảm giác đáng tin hay không tin”, anh chia sẻ. Một lựa chọn từ ngữ thiếu thận trọng có thể làm lệch đi bản chất vấn đề; một nhấn nhá cảm xúc quá mức có thể khiến thông tin mất cân bằng. Chính sự kỷ luật này tạo nên ranh giới giữa giải trí và chính luận - hai vùng tưởng chừng tách biệt nhưng ngày càng giao thoa. Và để đứng ở giao điểm đó mà không bị cuốn trôi, người làm nghề buộc phải giữ cho mình một trục giá trị rõ ràng.


Rút khỏi ánh đèn: Từ nhận diện cá nhân đến giá trị hệ thống


Việc chủ động rời khỏi các vị trí dễ nhìn thấy như MC thảm đỏ, ở bề mặt, có thể được hiểu như một sự giảm nhịp. Nhưng ở chiều sâu nghề nghiệp, đó là bước chuyển dịch từ hình ảnh cá nhân sang vai trò cấu trúc. Trong môi trường truyền thông hiện đại, sự xuất hiện dày đặc dễ tạo cảm giác thành công. Tuy nhiên, thành công dài hạn lại phụ thuộc vào khả năng xây dựng hệ thống nội dung và tư duy chiến lược phía sau ống kính.

Hinh anh Khán giả có thể không nhớ từng câu mình nói. Nhưng họ nhớ cảm giác tin hay không tin. 1
Ảnh: Phan Trung Hậu

Khi quyết định giảm bớt tần suất xuất hiện, anh không rời khỏi ngành - anh thay đổi vị trí trong ngành. Từ người truyền tải thông điệp sang người định hình thông điệp. Từ người đại diện hình ảnh sang người chịu trách nhiệm về tính chính xác và định hướng nội dung. Đây không phải lựa chọn dễ dàng, bởi nó đòi hỏi chấp nhận ít hào quang hơn. Nhưng chính sự tiết chế đó cho thấy một hệ giá trị ưu tiên tính bền vững hơn sự bùng nổ.


Tết trên sóng: Giữa cảm xúc tập thể và nguyên tắc nghề nghiệp


Làm chương trình Tết không giống những ngày còn lại trong năm. Bởi Tết là thời điểm mọi thông điệp đều được đặt trong khung cảm xúc đặc biệt. Những câu chuyện về gia đình, sự đoàn viên, hay những hoàn cảnh chưa trọn vẹn dễ dàng chạm đến trái tim khán giả. Nhưng chính vì vậy, nguy cơ sa vào bi lụy hoặc tô đậm cảm xúc quá mức cũng cao hơn, và Phan Trung Hậu nhìn nhận đây là thời điểm người làm thời sự phải tỉnh táo nhất.

Hinh anh Khán giả có thể không nhớ từng câu mình nói. Nhưng họ nhớ cảm giác tin hay không tin. 2

Ảnh: Phan Trung Hậu
Hinh anh Khán giả có thể không nhớ từng câu mình nói. Nhưng họ nhớ cảm giác tin hay không tin. 3

Ảnh: Phan Trung Hậu
Hinh anh Khán giả có thể không nhớ từng câu mình nói. Nhưng họ nhớ cảm giác tin hay không tin. 4

Ảnh: Phan Trung Hậu


Tết dễ khiến mình mềm lòng. Nhưng mềm lòng không có nghĩa là được phép lỏng nguyên tắc.


Sự cân bằng giữa cảm xúc và chuẩn mực trở thành thước đo tay nghề. Một bản tin ngày Tết không chỉ cần đúng, mà còn phải đủ tinh tế để phản chiếu không khí chung của xã hội - không quá nặng nề, nhưng cũng không hời hợt.

Có những năm, anh đón giao thừa trong phòng dựng. Pháo hoa vang lên ngoài trời, nhưng bên trong là ánh sáng của màn hình và tiếng trao đổi ngắn gọn giữa các thành viên ê-kíp. “Những khoảnh khắc ấy dễ khiến mình mềm lòng. Nhưng mềm lòng không có nghĩa là được phép lỏng nguyên tắc”. Không phải đoàn viên gia đình, mà là đoàn viên của những người cùng chia sẻ một ca trực, của những người đồng nghiệp với nhau.


Đi chậm trong thời đại tăng tốc


Trong bối cảnh truyền thông bị chi phối bởi tốc độ và mức độ lan truyền, việc lựa chọn con đường chậm và an toàn có thể bị xem là thiếu đột phá. Nhưng với một người làm thời sự, sự đột phá nếu không đi kèm trách nhiệm có thể trở thành rủi ro. Và mỗi năm mới, anh đều vẽ ra định hướng và những điều mình sẽ thực hiện trong năm, đôi lúc anh ngẫm lại “Nếu hôm nay bắt đầu lại, tôi có còn chọn nghề này không? Khi câu trả lời vẫn là có, nghĩa là mình vẫn đi đúng hướng.”

Hinh anh Tết dễ khiến mình mềm lòng. Nhưng mềm lòng không có nghĩa là được phép lỏng nguyên tắc. 1
Ảnh: Phan Trung Hậu

Giữ được niềm tin đồng nghĩa với việc chấp nhận không phải lúc nào cũng đứng ở tâm điểm chú ý. Đó là một dạng kỷ luật nội tâm - biết mình có thể làm nhiều hơn, nhưng không làm nếu điều đó đi ngược lại nguyên tắc. Áp lực lớn nhất, theo anh, không đến từ mạng xã hội hay dư luận, mà đến từ chính tiêu chuẩn cá nhân.


Có Tết - theo cách của người ở lại


Trò chuyện cùng chuyên mục Có Tết 2026, câu chuyện không chỉ là việc một người làm việc ngày lễ. Đó là câu chuyện về một nhóm người chọn ở lại vị trí của mình để giữ cho nhịp sống chung không đứt đoạn. Và với Phan Trung Hậu, anh không xem đó là sự hy sinh. Anh xem đó là cấu phần tự nhiên của nghề, của một Biên tập viên.

Hinh anh Tết dễ khiến mình mềm lòng. Nhưng mềm lòng không có nghĩa là được phép lỏng nguyên tắc. 2
Ảnh: Phan Trung Hậu


Tôi không nghĩ mình mất Tết, tôi chỉ đang chia Tết của mình cho nhiều người hơn.


Và có lẽ, trong sự chia sẻ ấy, Tết không còn giới hạn trong một căn nhà hay một bữa cơm. Nó tồn tại trong những bản tin được phát đúng giờ, trong những câu chuyện được kể chỉn chu, và trong sự yên tâm của khán giả khi bật màn ảnh nhỏ lên giữa đêm giao thừa. “Tôi không nghĩ mình mất Tết, tôi chỉ đang chia Tết của mình cho nhiều người hơn”, anh bộc bạch.

Trong dòng chảy hối hả ấy, sự lựa chọn của MC, BTV Phan Trung Hậu là một lời nhắc nhớ về giá trị của những điều bền vững. Anh chứng minh rằng hào quang có thể định danh một cá nhân, nhưng bản lĩnh và sự tận tụy mới là thứ định nghĩa một người làm nghề thực thụ. Tết của người ở lại, vì thế, không phải là sự thiếu vắng, mà là một sự lấp đầy - lấp đầy trách nhiệm với cộng đồng bằng niềm tin được gìn giữ vẹn nguyên qua từng nhịp sóng.

TÀI TRỢ
TÀI TRỢ