Jonathan Anderson và phép thử Haute Couture: “Kẻ dị biệt” học cách khiêm nhường tại Dior
Trong bối cảnh thời trang thế giới đang dần bão hòa với những thiết kế mang hơi hướng đường phố phóng khoáng và bụi bặm, giới mộ điệu bắt đầu khao khát những giá trị nguyên bản của kỹ nghệ thủ công. Tại Dior, sự chuyển dịch này mang sức nặng lớn bởi đây là nhà mốt biểu tượng cho sự xa xỉ bậc nhất nước Pháp. Nếu ở show menswear tuần trước, Jonathan Anderson mải mê với cái tôi dị biệt khi ra mắt các items "bất thường" gây xôn xao dư luận, thì trong runway lần này, anh mang đến một Dior Haute Couture đầu tiên với tâm thế khác hẳn. Vẫn choáng ngợp, vẫn thiên tài, vẫn rất Jonathan Anderson, không bao giờ làm giới mộ điệu thất vọng với suối nguồn sáng tạo không cạn của mình.
Không gian trình diễn tại Bảo tàng Rodin chính là lời giải thích đầu tiên cho sự thay đổi này. Anderson mang cả cánh đồng hoa lên trần nhà và lát sàn bằng chrome bóng loáng. Cách dàn dựng concept này phản ánh tư duy về sự đối lập giữa vẻ đẹp mong manh của tự nhiên và sức mạnh từ bàn tay con người. Đây là cách Anderson “lấy lòng” những khách hàng Couture khó tính nhất, những người vốn khao khát tìm kiếm sự kết nối sâu sắc với những di sản được lưu giữ qua bàn tay tài hoa của các nghệ nhân bậc thầy.
Sở dĩ Anderson chọn cách tiếp cận này là bởi lịch sử của Dior vốn được xây dựng trên sự nữ tính và tính kỷ luật. Năm 1947, Christian Dior từng định nghĩa lại vẻ đẹp phụ nữ bằng “New Look” với phom dáng thắt eo xòe rộng. Di sản đó mang tầm vóc quá lớn, dễ dàng khiến bất kỳ nhà thiết kế trẻ nào cũng cảm thấy áp lực và bị lu mờ nếu chỉ chăm chú thể hiện bản sắc cá nhân mà quên đi gốc rễ thương hiệu. Anderson, người vốn nổi tiếng với những ý tưởng “siêu thực” tại Loewe, đã nhận ra rằng để trị vì tại “đế chế” Dior, anh cần phải cho thấy sự thấu hiểu sâu sắc với những gì làm nên tên tuổi của maison này.
Và thành quả của quá trình chiêm nghiệm di sản đó đã được gửi gắm vào bộ sưu tập Haute Couture "In Bloom" vừa diễn ra, với thông điệp “học hỏi từ thiên nhiên”. Sự xuất hiện của cấu trúc áo Bar Jacket danh tiếng được tái hiện cùng kiểu tay áo đặc trưng của Charles Worth, người khai sinh ra khái niệm thời trang cao cấp. Đây là một sự tính toán thông minh. Anderson đang mượn dòng chảy lịch sử để bảo chứng cho sự sáng tạo của mình, biến hoa - tình yêu lớn nhất của quý ngài Dior - trở thành ngôn ngữ thiết kế chủ đạo. Ngoài để làm họa tiết trang trí, những cánh hoa được ép vào vải hoặc cắt tỉa tỉ mỉ từ lông vũ vẽ tay.
Nguyên nhân khiến giới phê bình đánh giá cao sự thay đổi này bởi sự tiết chế đúng thời điểm. Anderson đã lược bỏ những chi tiết rườm rà để quay về với vẻ đẹp thanh lịch thuần khiết. Những chiếc váy jacket xếp lớp lưới bồng bềnh hay họa tiết cánh bướm phóng đại trên vải organza đã chạm đúng vào thị hiếu của những người “trưởng thành trong thẩm mỹ”. Đáng chú ý, ông đã biến mỗi thiết kế thành một chương hồi ký đầy cảm xúc khi tặng kèm mỗi bộ váy một bức tranh màu nước độc bản từ các họa sĩ minh họa của hãng.
Sự bản lĩnh của Anderson còn được khẳng định ngay từ những giây phút mở màn khi anh đưa các phom dáng mô phỏng bình gốm của nghệ sĩ Magdalene Odundo vào thiết kế. Những đường xếp nếp li ti tạo hiệu ứng đám mây trên nền vải lụa georgette trông có vẻ đơn giản nhưng lại đòi hỏi kỹ thuật cắt may cực kỳ phức tạp. Điều này giải thích vì sao Jonathan Anderson có thể tự tin hòa nhập vào dòng chảy của Dior: anh biết cách biến những nguồn cảm hứng nghệ thuật trở nên gần gũi thông qua sự sang trọng của chất liệu và hình khối.
Điểm đặc biệt của bộ sưu tập còn nằm ở cách Anderson đưa tư duy của nhà sưu tầm vào các chi tiết, phụ kiện. Khả năng tìm kiếm những nghệ nhân hiếm hoi có thể chế tác xích bạc theo phong cách cổ điển hay túi xách từ vải cổ đã giúp Anderson ghi điểm tuyệt đối.
Song, việc anh sử dụng tranh tiểu họa thế kỷ 18 hay đá thiên thạch để làm trang sức không phải là sự tùy hứng. Nó phản ánh niềm tin rằng, thời trang cao cấp phải là nơi lưu giữ những mảnh ghép của lịch sử và tự nhiên. Qua đó, Anderson khẳng định mình không chỉ biết tạo ra những phom dáng lạ mắt, mà còn biết cách gìn giữ những kỹ nghệ đang dần bị lãng quên.
Chiến lược của Anderson tại Dior sau ba mùa diễn cho thấy lộ trình phát triển rõ ràng: Thay vì cố gắng thay đổi hoàn toàn đặc điểm nhận diện của nhà mốt, anh đang chọn cách bồi đắp và làm mới nó bằng thế giới quan đa dạng của mình. Haute Couture Xuân/Hè 2026 cho thấy một Jonathan Anderson đã biết cách dung hòa cái tôi cá nhân với di sản, tạo nên những giá trị bền vững cho tương lai của thương hiệu.