Liên Bỉnh Phát và hành trình bước qua những đoạn “thiếu ánh đèn đường”
Liên Bỉnh Phát xuất hiện trên màn ảnh Việt Nam như một cơn địa chấn hiếm gặp. Bằng vẻ đẹp nam tính, phong trần và gai góc, anh đã chinh phục giới chuyên môn quốc tế với giải Viên ngọc quý (Tokyo Gemstone Award) ngay từ vai diễn đầu tay trong Song Lang (2018). Thế nhưng, con đường nghệ thuật sau đó không trải hoa hồng. Giữa những kỳ vọng lớn lao, sự nghiệp điện ảnh của Phát trải qua một giai đoạn im ắng, ngụp lặn trong những dự án không như ý, tựa như những chặng đường “thiếu ánh đèn đường” mà anh tự sự.
Ở tuổi 35, sau nhiều năm kiên định với lý tưởng điện ảnh, Liên Bỉnh Phát đã trở lại và tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Giải thưởng “Nam diễn viên chính phim truyền hình xuất sắc” tại Kim Chung (Đài Loan) không chỉ là sự công nhận của quốc tế mà còn là quả ngọt cho hành trình bền bỉ, không ngừng trau dồi của một tài năng đích thực, người đã chọn sự trưởng thành trong tĩnh lặng thay vì ánh hào quang chớp nhoáng.
Chúc mừng anh với giải “Nam diễn viên chính phim truyền hình xuất sắc” của giải thưởng Kim Chung. Những ngày qua, anh đã ăn mừng niềm vui này thế nào?
Tôi ăn mừng bằng… công việc (cười). Ngay sau đêm trao giải, hôm sau tôi đã bay về Việt Nam để tiếp tục quay Đại tiệc trăng máu 8. Nói thật, việc ăn mừng chỉ mang tính hình thức. Điều khiến tôi rạng rỡ là cảm giác được công nhận. Khoảnh khắc đứng trên sân khấu nhận cúp Kim Chung, cảm xúc trong tôi như vỡ òa - và với tôi, đó đã là một lễ ăn mừng rồi.
Sau buổi trao giải, tôi và ê-kíp Hóa ngoại chi y tham dự tiệc mừng cùng sự kiện, trò chuyện, chia sẻ niềm hân hoan ấy. Những ngày sau đó, tôi quay lại nhịp sống bình thường.
Sự cởi mở ở đây không phải dễ dãi nhận vai, mà là sẵn sàng trao cho mình cơ hội bước ra khỏi vùng an toàn.
Hóa ngoại chi y casting giữa đại dịch. Từ lúc phim bấm máy đến nay đã hai năm. Trong từng ấy thời gian, anh có từng hình dung đến giải thưởng hôm nay?
Hoàn toàn không. Bác sĩ Phạm là một thử thách lớn. Khó đến mức khi đóng máy, tôi đã nghĩ: Có lẽ sẽ không còn vai nào làm khó được mình nữa. Quay phim ở Đài Loan giống như trải qua một kỳ kiểm tra lớn trong nghề. Ở Việt Nam, thoại tiếng mẹ đẻ còn có lúc sai, huống chi trong phim này, tôi phải thoại chủ yếu bằng tiếng Anh, đôi khi bằng tiếng Hoa.
Bốn tháng xa nhà, mỗi ngày đều như trở lại trường học: sáng vào phim trường, tối làm “bài tập”. Quay xong bốn tháng, tôi về Việt Nam rồi lại sang Đài Loan quay bổ sung. Khối lượng công việc nặng đến mức ám ảnh. Chỉ khi phim chính thức đóng máy, tôi mới thở phào.
Khi nhà sản xuất nói sẽ gửi phim đi tranh giải Kim Chung, tôi chỉ dám nghĩ nếu may mắn, mình có thể vào vòng đề cử Gương mặt mới xuất sắc. Được đề cử nam chính đã là bất ngờ, đoạt giải thì vượt xa tưởng tượng.
Dường như anh có duyên với các giải thưởng quốc tế hơn trong nước?
Tôi chưa đóng nhiều phim, nhưng may mắn là một số tác phẩm lại được ghi nhận ở nước ngoài. Đó là cái duyên của cả tập thể. Nhưng lòng tôi vẫn hướng về thị trường trong nước. Tính cả hai phim sắp chiếu, tôi mới có năm phim điện ảnh Việt. Nhắc đến những gương mặt nổi bật của điện ảnh Việt Nam, có lẽ không nhiều người nhớ đến tôi đâu.

Theo anh, cơ hội làm việc với các đoàn phim nước ngoài có tác động thế nào đến sự nghiệp của một diễn viên trẻ?
Đó là trải nghiệm vô giá, giúp người diễn viên trưởng thành hơn, chuyên nghiệp hơn. Danh xưng “diễn viên từng làm việc với ê-kíp quốc tế” cũng mở ra nhiều cánh cửa mới: Hợp tác, thị trường, mối quan hệ nghề nghiệp.
Trước đây, tôi thiếu tự tin lắm. Đôi khi gặp một dự án, tôi nghĩ ê-kíp quá giỏi còn mình thì chưa đủ tầm. Hóa ngoại chi y cho tôi thêm niềm tin vào bản thân, đồng thời mở rộng tư duy làm nghề. Sự cởi mở ở đây không phải dễ dãi nhận vai, mà là sẵn sàng trao cho mình cơ hội bước ra khỏi vùng an toàn.
Sau Song Lang, anh có vài dự án gây thất vọng. Có ý kiến cho rằng anh chọn kịch bản chưa tốt. Anh nhìn nhận điều này ra sao?
Từ khi vào nghề, tôi luôn tự thẩm định kịch bản. Nhưng khả năng thẩm định cũng phụ thuộc vào trải nghiệm ở từng giai đoạn. Ngày trước, tôi nghĩ mình là diễn viên mới, không nên “kén cá chọn canh”, cần va chạm với nghề càng nhiều càng tốt.
Những dự án không thành công dạy tôi bài học xương máu. Tôi “thấm” đến mức trở nên cẩn trọng quá, có thời gian dài không xuất hiện vì nhiều kịch bản khiến tôi lo sẽ lặp lại những sai lầm cũ.
Dẫu vậy, tôi vẫn xác định đi đường dài với điện ảnh. Ngã thì đứng dậy, đi tiếp. Tôi không đua với ai. Tôi tích góp vốn sống từ những nơi mình đi, người mình gặp. Trước đây, mỗi lần nhận phim, tôi thường hỏi ý đạo diễn Leon Lê vì anh là người đưa tôi vào điện ảnh. Giờ đây, tôi độc lập và tự tin hơn trong việc chọn vai.
Ngoài kịch bản, có vẻ anh cũng khá kén đạo diễn?
Tôi thích làm việc với những nhà làm phim biết họ muốn gì và truyền đạt rõ điều đó cho diễn viên. Nhưng tôi không phó thác tất cả cho đạo diễn - tôi cũng phải làm tốt phần của mình.
Hiện tại, tôi không hề kén chọn. Tôi sẵn sàng hợp tác với các đạo diễn trẻ. Như phim Bẫy tiền, đạo diễn Oscar Dương lần đầu làm phim điện ảnh, nhưng trong quá trình làm việc, tôi cảm nhận rõ năng lực của anh.
Đóng ít phim cũng là một dạng may mắn, nó giúp tôi giữ được niềm khao khát.
Từ năm 2018 đến giờ, anh mới lại bận rộn như vậy với điện ảnh. Quãng thời gian trước đó mang lại cho anh những cảm xúc gì?
Nếu ngày trước tôi vào nghề theo cảm tính, có lẽ tôi đã rẽ hướng từ lâu. Nhưng vì xác định đi đường dài nên tôi không nôn nóng khi thấy đồng nghiệp liên tục ra phim còn mình thì không có vai. Đường mình đã chọn, có thế nào mình cũng phải đi tiếp, không lẽ gặp đoạn nào không có đèn đường thì mình dừng lại?
Mỗi năm chưa có phim thì đợi năm sau. Không xuất hiện không có nghĩa tôi đứng im. Tôi trau dồi bản thân để khi cơ hội đến, mình sẵn sàng, và khi biến cố xảy ra, mình cũng đủ bản lĩnh ứng biến.
Đóng ít phim cũng là một dạng may mắn, nó giúp tôi giữ được niềm khao khát. Biết đâu khi từ chối một phim chưa hay, mình lại để dành chỗ cho phim tốt hơn
Tuổi 35 dường như trọn vẹn: Sự nghiệp khởi sắc, thành tích quốc tế, tình cảm vững bền?
Tuổi 35 đúng là một cột mốc đẹp.
Tôi tin sự chuyển biến của mỗi người đến từng ngày, không chờ một con số cụ thể. Từ sau tuổi 30, tôi cố gắng tĩnh hơn, không để mình bị cuốn vào ngoại cảnh. Bề ngoài có thể không khác nhiều, nhưng bên trong tôi chững lại, trầm hơn. Trưởng thành hay không, tôi không dám nói, nhưng mỗi dự án, mỗi người tôi gặp đều cho tôi góc nhìn mới.
Vững vàng? Tôi không dám chắc. Trong dòng chảy của nghề, điều gì cũng có thể xảy ra. Thứ tôi muốn là giữ gìn những điều lành mình đang có và cố gắng tốt hơn mỗi ngày.
Và điều anh mong cầu thêm là gì?
Nhiều chứ. Tôi vẫn khao khát được làm nghề, được đóng những vai hay hơn, những phim tốt hơn. Nghề và tình cảm đều như một cái cây, nếu không chăm, nó sẽ héo. Mà đó là điều tôi không muốn.
Cám ơn anh đã chia sẻ cùng Marie Claire Việt Nam.
Credit:
Starring: Liên Bỉnh Phát
Creative Director: Dzung Yoko
Photographer: Cee Chann
Stylist: Nguyễn Tấn Thành
Makeup and Hair Artist: Cherish Nguyễn
Producer: Gemng, Minh Châu
Lighting: Tí Studio , Nguyễn Thanh Nhật
Trang phục: That.official , B.I.N Studio
Location: KTS Lại Chính Trực
Editor: Phong Kiều
Social: Khánh Hòa Vũ, Như Ý
Producer Assistant: Vũ Hạo Nhi