TÀI TRỢ
Đăng Nhập
TÀI TRỢ

Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau"

Trong “Những mùa hoa ngày sau”, nhà văn người Pháp Mélissa Da Costa đã viết về hành trình chữa lành của một người phụ nữ sau nhiều đớn đau gắn với ngôi nhà cũng như khu vườn ở vùng nông thôn.

Sinh năm 1990, Mélissa Da Costa nổi bật trên văn đàn Pháp với 5 năm viết lách nhưng đã ra mắt 7 cuốn tiểu thuyết. Cô gây chú ý vào năm 2019 với tác phẩm đầu tay Tout le bleu du ciel (tạm dịch: Mọi sắc xanh của bầu trời). Một năm sau đó, Những mùa hoa ngày sau ra mắt. Năm 2023, theo thống kê, cô đã bán ra hơn 1 triệu bản sách, “soán ngôi” nhà văn best-seller ở thị trường Pháp của hai ông hoàng lãng mạn là Guillaume Musso và Marc Levy.

Theo giới chuyên gia, phong cách của Mélissa là sự kết hợp giữa âm hưởng nhẹ nhàng, lãng mạn cùng sự dữ dội đi sâu khám phá nội tâm và những nỗi đau. Các chủ đề mà cô hướng tới thường là sự chữa lành, kiên cường, hòa giải sau những tổn thương, gắn liền với thiên nhiên và những vẻ đẹp đời thường. Điều đó cũng có thể thấy trong cuốn tiểu thuyết thứ 2 vừa được chuyển ngữ sang tiếng Việt.

Hinh anh Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau" 1

Về nội dung, tác phẩm là câu chuyện của Amande và cuộc sống của cô sau ngày 21/6 đen tối, khi mất đi hai người quan trọng nhất đời mình trong một tai nạn. Sau cơn sang chấn, cô dọn khỏi Lyon hoa lệ, về lại vùng nông thôn Auvergne hoang liêu để chôn vùi mình cùng với nỗi đau. Tại đây, cô đã thuê lại một ngôi nhà thoạt trông khá cũ kỹ, dường như bị bỏ hoang nhưng theo thời gian, cô đã khám phá ra câu chuyện của người chủ trước cũng gần giống mình, từ đó mạnh mẽ đứng lên, viết tiếp cuộc đời.


Tâm trạng của kẻ chán chường


Không quá khó để nhận thấy một trong những điều làm nên thành công cho Mélissa nói chung và cuốn tiểu thuyết này nói riêng là khả năng khắc họa tâm lý nhân vật một cách ấn tượng của nữ tác giả. Ở phần đầu sách, Mélissa chưa vội tiết lộ điều gì xảy đến với nhân vật chính, nhưng ta có thể cảm nhận được sự rệu rã và nỗi tuyệt vọng mà cô đang mang.

Điều đó đã được thể hiện qua những hành động của Amande, từ không cho ánh nắng lọt vào căn nhà âm u, không muốn gặp ai, thường trực những lọ thuốc ngủ, ăn thức ăn nhanh cho đến giam mình trong căn phòng cũng như thức giấc mà không thể biết là ngày hay đêm… Đó là sự tan vỡ sâu tận bên trong, nơi nhịp sống bị đảo lộn và cô thì bị ru ngủ trong sự tổn thương.

Hinh anh Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau" 2

Không dừng ở mặt thể chất, Mélissa còn tiến sâu vào băn khoăn của Amande: “Mọi người làm thế nào nhỉ? Sao họ có thể chứng kiến cả thế giới của mình sụp đổ và rồi lại tiếp tục cuộc sống y như trước? Trở lại công việc sau vài ngày, tiếp tục sống ở chính căn hộ cũ, đi đi về về trong cùng khu phố... Những điều đó vượt quá khả năng của tôi”; “Họ đã đột ngột rời bỏ thế giới của tôi, cả hai người họ, trong cùng một đêm, và kể từ thời điểm đó, thế giới đó, thế giới mà tôi đã lớn lên, hít thở, tỉnh giấc từ hai mươi chín năm qua, đã không còn tồn tại nữa”

Từ những hoài nghi, cô đã chuyển sang tâm thế tự trách:


Tôi không biết mình nên cảm thấy gì lúc này. Cười. Khóc. Hay tức giận? Tức giận với ai? [...] Hay là tức giận với bản thân mình? Tôi đã từ chối không để cho đứa bé xuống, đã khiến các cơ của mình căng cứng, chống lại những cơn co thắt? Tôi đã không muốn sinh con mà không có Benjamin bên cạnh? Là tôi đã hại chết Manon ư?


Điều này dễ nhắc ta nhớ đến cuốn tiểu thuyết Sống vội đoạt giải Goncourt 2017 của nhà văn Pháp Brigitte Giraud, khi câu chuyện của 2 tiểu thuyết tương đối giống nhau, động cơ dẫn đến đau thương cũng y hệt nhau, và phản ứng của 2 người phụ nữ cũng như đi cùng một hướng. Qua những nuối tiếc, đau thương và sự tự trách, cả 2 tác giả đã cho thấy tình yêu diệu kỳ ra sao, nhưng khi đi vào cõi chết, nó cũng khiến ta tan vỡ đến như thế nào. Có thể nói Mélissa đã dựng nên một nhân vật với nỗi đau mà mình đang mang một cách thuyết phục.

Hinh anh Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau" 3

Hinh anh Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau" 4

Hinh anh Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau" 5

Hinh anh Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau" 6


Không gian chữa lành


Không dừng ở nhân vật này, Mélissa còn đi sâu hơn để cho ta thấy nỗi đau không chỉ đến với cô mà còn là với những người khác nữa. Tuy mỗi người có cách phản ứng khác nhau, nhưng tựu trung họ đều không muốn kéo dài thêm nỗi đau hằn, cũng vì điều ấy mà đã thấu hiểu nhau hơn, cùng nhau hướng đến một cuộc đời mới.

Trong đó ngôi nhà Amande thuê được từ bà Lucie quá cố đóng một vai trò vô cùng quan trọng. Như sắp đặt của số phận, cô đã nhìn thấy cách người chủ trước ấy đứng dậy sau những khó khăn, từ đó cũng đã từng bước chữa lành chính mình. Đó là những giờ làm vườn mệt nhoài nhưng cũng đồng thời giúp cô bận rộn, không còn thì giờ để nghĩ đến nỗi tuyệt vọng vừa qua. Đó còn là Julie, con gái của người chủ quá cố cùng cô sẻ chia những câu chuyện cũ, để cô biết mình không phải là người duy nhất trải qua tan vỡ…

Hinh anh Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau" 7

Để rồi từ chính những nhận thức này, Amande đã thực sự sống lại một cuộc đời mới, khi cô quan sát thiên nhiên và nhận thấy ở đó những minh triết thiêng liêng. Đó là cây cỏ vẫn luôn nở hoa khoe sắc dẫu cuộc đời ngoài kia biến động thế nào. Đó là mỗi cây đều có một mùa sinh trưởng, và trong những giai đoạn không thuận lợi, chúng chẳng làm gì khác là nằm yên chờ thời, tới ngày đơm bông. Chúng cũng là hiển hình của vòng sinh-tử, nơi dấu chấm hết không phải đoạn kết, mà là một bước chuyển tiếp sang giai đoạn mới…

Ở đó cô đã học được bài học biết ơn. Biết ơn từng cọng cây ngọn cỏ đã đến với mình. Biết ơn từng luống rau trải qua mùa đông khắc nghiệt vẫn sẽ bừng nở khi mùa xuân sang. Biết ơn cả những gì đã, đang và sẽ đến với mình, bởi như câu nói của Julie mà cô thấu cảm:


Nếu hạt bắp không vô thường thì hạt bắp không bao giờ có thể biến thành một cây bắp. Nếu không vô thường thì cây bắp không thể cho ta trái bắp để ăn được. Tương tự như thế, cuộc sống lấy đi thì cũng sẽ cho lại.


Cứ thế khu vườn, những cây ăn trái… đã đưa những vị khách mà cô có lúc không muốn tiếp xúc đến với nơi này. Theo thời gian, những nỗi buồn ấy cũng đã nguôi ngoai qua những sẻ chia và lời tâm tình, bởi cô biết rằng cho đến sau cùng luôn có những người quan tâm đến cô, muốn cùng sẻ chia cũng như đồng hành.


Nhà văn sắc sảo


Không chỉ thu hút bởi thông điệp ý nghĩa, trong cuốn tiểu thuyết, Mélissa gây ấn tượng mạnh bởi khả năng nắm bắt được những khoảnh khắc một cách chi tiết. Đơn cử chỉ bằng một đoạn miêu tả khu vườn mà ta thấy lòng mình như nhẹ bẫng:


Màu xanh rêu của những cây thông bao quanh ngôi nhà và những quả đồi lân cận. Màu xanh thăm thẳm của bầu trời phía trên những đỉnh núi. Màu vàng tươi của những bông bồ công anh điểm xuyết trên nền thảm cỏ xanh lá. Màu nâu của khoảnh đất hình chữ nhật. Màu hồng nhạt của chiếc dù bỏ không dưới gốc liễu”...


Ngoài ra, cô cũng mang đến muôn vàn cảm xúc hỷ - nộ - ái - ố, đưa độc giả vào một chuyến phiêu lưu thú vị của cảm xúc. Từ sự đồng cảm với tổn thương của nhân vật, từ khả năng nhận ra cái đẹp xung quanh, ta cũng được thấy cả sự hài hước trong cách cô miêu tả mối quan hệ của Amande với chú mèo hoang hay người bạn mới Julie. Chính những điều đó giúp cuốn tiểu thuyết trở nên lớp lang, đa sắc, nhiều tầng, mang đến nhiều sự thú vị khi đi sâu khai phá. Chính những điều này tạo sự khác biệt cho Mélissa, khi câu chuyện của cô có phần giống với Sống vội (Brigitte Giraud) hay Hoa vẫn nở mỗi ngày (Valerie Perrin)…

Hinh anh Khi nỗi đau nở hoa trong "Những mùa hoa ngày sau" 8

Bên cạnh đó, bởi là một cây bút nữ nên góc nhìn của cô về giới của mình cũng đầy đặc biệt, từ những ghen tuông, hờn mát thoáng qua đến sự đồng lòng, cùng nhau vượt qua khó khăn… Đó có thể nói là những chi tiết mà chỉ một nhà văn nhạy cảm mà tinh tế mới quan sát thấy và khắc họa được. Tuy không chiếm thời lượng lớn nhưng qua đó cho thấy Mélissa là một nhà văn sắc sảo, phần nào lý giải cho vị thế đặc biệt của cô trên văn đàn Pháp hiện nay.

Từ những điều trên, qua một câu chuyện nhiều phần tan vỡ, Những mùa hoa ngày sau khẳng định cuộc đời này vẫn tươi đẹp dẫu phải trải qua rất nhiều bão giông, nếu ta biết nghĩ cho nhau, sẻ chia cùng nhau. Từ đó ta hiểu hạt mầm hy vọng vẫn luôn ở đó, chờ ngày nảy mầm và tỏa ngát hương.

TÀI TRỢ
TÀI TRỢ