48 giờ thong thả ở Phú Yên: Bản thảo dịu dàng của nắng, gió dọc triền duyên hải
Chuyến bay mang mã hiệu SGN-TBB hạ cánh xuống sân bay Tuy Hòa vào một buổi sớm, khi vệt nắng đầu ngày vừa kịp hong khô những hạt sương mặn mòi của biển trời xứ Nẫu. Phú Yên đón người lữ khách bằng một thứ đặc sản không thể trộn lẫn: gió nồm. Cái thức gió mơn man, mang theo hơi ẩm dịu nhẹ của đại dương, len lỏi qua những rặng dừa, thổi mềm cả cái nắng miền Trung vốn khét tiếng hanh hao. Hành trình ba ngày dọc theo cung đường biển từ vạt đất hoang sơ này ra đến Phú Yên bình yên không có những thanh âm vội vã mà là một sự nương náu đúng nghĩa dưới mái nhà làng biển, nơi nhịp sống được đo bằng từng con sóng vỗ và tiếng thì thầm của những góc quán mộc mạc.
Ngày 1: Tuy Hòa và những nhịp thở đầu tiên bên sóng
Tiệm bún riêu, bún rạm khởi đầu ngày mới
Rời khỏi cửa ga sân bay, việc đầu tiên của một cái bụng đói là tìm đến hương vị bản địa nguyên bản nhất. Tiệm bún riêu, bún rạm cô Khanh nằm nép mình bên góc phố nhỏ, khói tỏa nghi ngút mang theo mùi thơm đặc trưng của cua đồng và rạm tươi biển miền Trung. Không giống như bát bún riêu hoa mỹ ở những đô thị lớn, bát bún rạm nơi đây mang một sắc màu thâm trầm nhưng đậm vị. Nước dùng thanh ngọt, gạch rạm chưng béo ngậy, từng sợi bún nhỏ thấm đẫm cái tinh túy của vùng đất ven biển, như một lời chào đón nồng hậu nhưng giản dị dành cho những ai vừa đặt chân đến đây.

Sau bữa sáng, chúng tôi tìm về phía biển Ura, nơi bờ cát còn vắng bóng những dấu chân xô bồ. Biển buổi sáng trong vắt, bọt tung trắng xóa ôm lấy dải cát mịn. Ngồi bên bờ biển, tiếng sóng hòa cùng gió nồm tạo nên một thứ giai điệu thư thái, gột rửa đi những bụi bặm và lo toan của phố thị ngoài kia. Khi nắng bắt đầu lên cao, quán nhỏ trở thành trạm dừng chân lý tưởng. Dưới bóng mát của hiên nhà, ly nước mát lạnh cùng làn gió biển thổi lồng lộng khiến thời gian như dừng lại, chậm rãi và thong dong.

Kè chắn sóng Xóm Rớ
Buổi chiều ở Tuy Hòa luôn mang một màu sắc hoài niệm khi dòng người đổ về phía bờ kè chắn sóng Xóm Rớ. Những khối bê tông vuông vức vốn dùng để ngăn dòng bão lũ, qua thời gian, đã được mẹ thiên nhiên khoác lên một tấm áo rêu xanh rì, mềm mại. Dưới ánh nắng chiều tà, từng con sóng xô vào bờ kè tạo nên những tia nước lấp lánh trên nền rêu, tạo nên một khung cảnh vừa kiên cường vừa thơ mộng. Sắc xanh của rêu hòa cùng sắc xanh của biển trời, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động của vùng duyên hải.
Trải nghiệm ẩm thực về đêm
Ẩm thực đường phố Tuy Hòa về đêm đón chào du khách bằng những bếp than hồng rực của tiệm nem nướng Nhật Hoàng. Mùi thịt nướng thơm nức mũi hòa quyện cùng vị thanh mát của các loại rau rừng, vị giòn tan của bánh tráng cuốn, chấm ngập trong thứ nước sốt sền sệt, đậm đà. Sau vị mặn mòi của nem nướng, một bát chè góc phố với giá chỉ năm nghìn đồng lại mang đến một niềm vui giản dị, ngọt ngào đến lạ lùng. Giữa lòng thành phố lộng gió, những thức quà bình dân ấy chính là sợi dây vô hình thắt chặt tình cảm của người đi và mảnh đất này.
Đêm Tuy Hòa khép lại tại tháp Nghinh Phong, một biểu tượng kiến trúc mới đầy kiêu hãnh của vùng đất này. Những khối đá xếp chồng lên nhau lấy cảm hứng từ gành Đá Đĩa, vươn cao giữa quảng trường biển lộng gió. Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn nghệ thuật thắp sáng những khe gió của ngọn tháp, nơi gió nồm tràn qua tạo nên những thanh âm tựa như tiếng đàn đá cổ xưa. Ngồi tại Serano gần đó, nhấp một ngụm nước, lắng nghe bản hòa ca của gió và đá, trước khi trở về homestay bình yên, giấc ngủ đến gọi theo vị mặn của biển cả.
Ngày 2: Bản hòa ca của đại dương hoang sơ
Hang Én - Hòn Nưa
Ngày thứ hai của hành trình bắt đầu bằng chuyến hải trình hướng về phía nam, nơi cụm đảo Hòn Nưa và Hang Én sừng sững giữa biển khơi. Con thuyền nhỏ rẽ sóng đưa đoàn người rời xa đất liền, tiến vào vùng biển xanh ngắt như ngọc bích. Hòn Nưa hiện ra với những vách đá dựng đứng, một bên là bãi cát trắng mịn màng uốn lượn dưới chân ngọn hải đăng cổ kính. Sóng ở đây vỗ vào ghềnh đá tạo nên những thanh âm mạnh mẽ, hoang dại.
Kế bên đó, Hang Én lại là một thế giới bí ẩn của những loài chim biển, nơi vách đá thâm nghiêm che giấu những tổ chim cheo leo giữa trời nước. Phải đi qua từng con đường mòn nhỏ trên hang núi sâu, vượt qua từng lớp đá sừng sững để đến được Hang Én, một trải nghiệm vừa mạo hiểm, chút cheo leo và bồi hồi. Sau khoảng 20 phút vượt qua những cung đường mòn, cảnh vật trước mắt hiện ra sẽ không làm bạn thất vọng. Những mỏm đá cao cũ kĩ, bao quanh là rêu phong như những lớp trầm tích cũ từ bao giờ nay mới được khai phá. Ngồi giữa biển trời, để lòng người lữ khách thêm yêu cái vùng đất, hiểu thêm về đời sống của người dân nơi làng chài dọc miền biển.
Bữa trưa diễn ra ngay trên những chiếc bè nổi giữa biển khơi. Hải sản vừa đánh bắt, được chế biến một cách đơn giản nhất để giữ trọn vị ngọt tự nhiên của biển cả. Ăn trưa trên bè, dưới chân là dòng nước dập dềnh, xung quanh là bốn bề mây nước mang lại một trải nghiệm tự do, phóng khoáng khó tả. Trở về đất liền khi nắng chiều đã bớt gay gắt mà lòng vẫn mang theo những cảm xúc khó tả về địa danh này.

Trong Xanh Coffee
Khoảng thời gian cuối chiều được dành trọn cho Trong Xanh Cafe, một góc quán yên tĩnh với bóng cây xanh mát, nơi lữ khách có thể ngồi ghi lại những dòng nhật ký hành trình hay đơn giản là ngắm nhìn nhịp sống chậm rãi của người dân thị xã. Khi hoàng hôn buông xuống, bữa tối mang đến cảm giác ấm cúng như một bữa cơm gia đình. Những món ăn mang đậm phong vị xứ Nẫu, được nấu nướng bằng sự tận tâm, khép lại một ngày dài khám phá biển đảo bằng sự viên mãn của vị giác.

Ngày 3: Bình minh nơi rẻo đất đầu trời
Mũi điện
Ngày cuối cùng đòi hỏi một sự thức dậy từ khi trời còn đẫm sương đêm để kịp có mặt tại Mũi Điện, nơi ngọn hải đăng Đại Lãnh đứng sừng sững đón những tia nắng đầu tiên của ngày mới trên đất liền Việt Nam. Đường lên ngọn hải đăng quanh co giữa một bên là núi đá, một bên là biển sâu. Khi vệt sáng đầu tiên nơi chân trời ló rạng, nhuộm hồng cả một vùng biển bao la, không gian trở nên thiêng liêng và tĩnh lặng tuyệt đối. Dưới chân Mũi Điện là Bãi Môn, một bãi biển hình cánh cung hoang sơ với dòng suối nước ngọt trong vắt chảy từ lòng núi ra biển, tạo nên một sự giao thoa kỳ diệu của tự nhiên.

Bánh xèo - món ăn đậm chất địa phương
Sau khi thỏa thuê đón nắng sớm, hành trình quay lại thị xã để nạp năng lượng bằng món bánh xèo tôm mực cô Dư. Những chiếc bánh xèo nhỏ bằng bàn tay, đổ trên khuôn đất nung vang lên những tiếng xèo xèo vui tai. Mực cơm và tôm biển tươi rói, ngọt lịm nằm trọn trong lớp vỏ bánh vàng giòn, ăn kèm với rau sống và nước mắm cà chua giấm tỏi đặc trưng. Một món ăn dân dã nhưng gói gọn cả cái tươi ngon của biển giã miền Trung.

Chuyến xe rời xứ Nẫu khi bóng chiều đã đổ dài trên những triền cát để lại sau lưng dải duyên hải lộng gió bấy lâu vẫn lặng lẽ nuôi dưỡng những điều nguyên bản nhất. Phú Yên không mang đến những thanh âm ồn ã để ghi dấu, bởi mảnh đất này đã kịp gửi vào lòng người lữ khách tiếng thở dài dịu dàng của gió nồm, sắc rêu đá thâm trầm bên sóng và cả vị mặn mòi, chân phương trong từng thức quà bình dân góc phố. Giữa những bộn bề đợi sẵn nơi phố thị, ký ức về ánh bình minh lộng lẫy nơi rẻo đất đầu trời và những ngày thong dong nương náu dưới mái nhà miền biển sẽ mãi là khoảng lặng xanh trong, vỗ về tâm hồn mỗi khi nhớ về dải đất duyên hải miền Trung đầy thương mến.
Hành trình khép lại nhưng dư vị của những ngày nương náu dưới mái gió nồm, vị ngọt ngào của bát chè mười nghìn, cái giòn tan của chiếc bánh xèo tôm mực và ánh bình minh rực rỡ nơi Mũi Điện vẫn sẽ còn mãi trong ký ức của những kẻ yêu tự do và sự chân thành của dải đất miền Trung.