Underwear và cuộc đối thoại mới với thời trang
Nếu nhìn lại quá khứ, đầu những năm 2000 có lẽ là giai đoạn ngoại lệ. Khi ấy, quần cạp trễ cùng những chiếc thong cố tình lộ ra ngoài đã biến nội y thành một tuyên ngôn thời trang đầy chủ đích. Đó là thứ ngôn ngữ gắn liền với sự gợi cảm, đôi khi mang màu sắc nổi loạn, phản ánh rõ nét thẩm mỹ pop của thời kỳ đó. Nội y khi ấy được sử dụng như một điểm nhấn để thu hút sự chú ý, và càng được phô bày thì càng thể hiện rõ cá tính của người mặc.
Tuy nhiên, cách tiếp cận của thời trang đương đại lại đi theo một hướng khác. Nội y không còn là một “ngoại lệ” được cố tình nhìn thấy, mà dần trở thành một phần tự nhiên của tổng thể trang phục. Từ boxer, quần lót, cạp chun in logo thương hiệu cho đến các thiết kế lingerie, tất cả không chỉ xuất hiện như những chi tiết thoáng qua mà còn tham gia trực tiếp vào việc định hình diện mạo.
Đến mùa Hè 2026, xu hướng “underwear as outerwear” được đẩy lên một diễn biến mới, nhưng theo cách mềm mại và đời thường hơn. Điều thú vị là sức hút của xu hướng này lại nằm ở chính sự tự nhiên của nó. Nội y thường xuất hiện trong những set đồ đơn giản, gọn gàng và gần như tối giản. Không còn những yếu tố gây sốc hay kịch tính như trước đây, chính sự điềm tĩnh ấy lại khiến nội y trở thành một ngôn ngữ thị giác mới.
Khi nội y là một phần của ngôn ngữ hình ảnh
Điểm nhấn của thời trang đương đại ngày nay không còn nằm hoàn toàn ở bản thân món đồ. Điều thu hút sự chú ý nhiều hơn là cách trang phục được sắp đặt và thể hiện trên cơ thể. Vì vậy, nội y dần trở thành một yếu tố thị giác trong tổng thể outfit, có thể là phần cạp quần thấp thoáng phía trên jeans hoặc một chiếc boxer kẻ sọc xuất hiện như một món đồ mặc thường ngày.
Cách nhìn nhận này cũng kéo theo một hệ tư duy mới về trang phục. Các lớp quần áo, đường may hay mép vải không còn được giấu kín mà xuất hiện như một phần của thiết kế. Trang phục được tạo nên từ nhiều lớp hình ảnh chồng lên nhau, mỗi chi tiết đều có vai trò nhất định trong tổng thể.
Sự phổ biến của boxer là một trong những ví dụ tiêu biểu cho cách tủ đồ hiện đại đang được tái định nghĩa. Khởi nguồn từ nội y nam, sau đó được diễn giải lại qua thời trang nữ và thời trang phi giới tính, boxer dần hiện diện nhiều hơn trong đời sống thường nhật với vai trò vượt xa chức năng ban đầu.
Sự lan tỏa của xu hướng này còn được thúc đẩy bởi các sàn diễn của Miu Miu và Prada. Những thương hiệu này góp phần đưa các chi tiết mang cảm hứng nội y xuất hiện thường xuyên hơn trong không gian công cộng. Từ đó, boxer không còn gắn với cảm giác gây sốc hay khiêu khích. Món đồ này dần được nhìn nhận như một dấu hiệu cho thấy nội y đã trở thành một phần quen thuộc của ngôn ngữ thời trang đương đại.
Trong số các yếu tố thuộc trào lưu này, boxer là món đồ dễ nhận diện và được ứng dụng rộng rãi nhất. Ngày nay, chúng xuất hiện như những chiếc quần shorts đi phố thực thụ. Sức hút của boxer đến từ chính tính chất đặc biệt của nó. Được sinh ra với vai trò là đồ lót nhưng lại được tái định vị thành một thiết kế unisex linh hoạt và dễ mặc. Boxer cũng không mang cảm giác được tạo ra chỉ để chạy theo xu hướng. Chính vẻ tự nhiên, có phần hờ hững ấy lại khiến món đồ này trở nên hấp dẫn. Sau nhiều năm thời trang ưu tiên các cấu trúc cầu kỳ và tính tạo hình cao, ngành mốt dường như đang tìm đến một kiểu thẩm mỹ thoải mái hơn nhưng vẫn đầy chủ đích.
Góc nhìn mới về cơ thể
Sự trở lại của quần cạp trễ không đơn thuần là sự hồi sinh của một xu hướng thời trang. Cùng với đó là một cách nhìn khác về cơ thể và cách trang phục tương tác với cơ thể. Khi phần cạp quần được hạ thấp, vùng bụng và hông có thêm khoảng không để hiện diện trong tổng thể thị giác, khiến những chi tiết như cạp boxer hay dây thong xuất hiện một cách tự nhiên hơn trong cách phối đồ hằng ngày.
Điều thú vị nằm ở việc những yếu tố từng được xem là cần giấu đi nay lại trở thành một phần của ngôn ngữ tạo hình. Nội y không chỉ tồn tại như lớp nền phía dưới trang phục mà tham gia trực tiếp vào việc hoàn thiện diện mạo. Sự hiện diện ấy cũng không nhất thiết gắn với mong muốn thu hút sự chú ý hay tạo tranh cãi. Với nhiều người, đó đơn giản là một phần trong cách xây dựng hình ảnh cá nhân, đặc biệt ở những thế hệ trưởng thành cùng mạng xã hội và dòng chảy hình ảnh liên tục.
Cùng với boxer, chi tiết thong lộ viền cũng xuất hiện trở lại, nhưng với một ý nghĩa khác so với trước đây. Vào đầu những năm 2000, hình ảnh này thường gắn với tinh thần phô trương và nổi loạn. Hiện nay, nó được đặt trong một hệ thẩm mỹ tiết chế hơn và có chủ đích hơn. Dây thong xuất hiện phía trên cạp quần thấp hoặc thấp thoáng dưới những lớp vải xuyên thấu như một chi tiết styling, góp phần hoàn thiện tổng thể trang phục.
TikTok và Instagram cũng góp phần thúc đẩy sự phổ biến của xu hướng này. Các cuộc thảo luận ít xoay quanh những bộ sưu tập hay mùa thời trang cụ thể, mà tập trung nhiều hơn vào các “micro-aesthetics” - những tiểu xu hướng lan truyền nhanh qua video ngắn và các nội dung dễ tái hiện. Những định dạng quen thuộc như “Get ready with me”, video phân tích trang phục hay chia sẻ cách phối đồ hằng ngày đã đưa các chi tiết từng nằm bên lề trở thành tâm điểm chú ý.
Bởi vậy, xu hướng này không lan tỏa dưới dạng một hình ảnh cố định mà giống như một chuỗi hành động có thể được lặp lại và biến tấu. Trong hệ sinh thái nội dung đó, những chi tiết vốn mang tính riêng tư dần trở thành dấu hiệu thị giác quen thuộc, dễ nhận diện và dễ được tái tạo chỉ qua một góc máy hay vài thay đổi nhỏ trong cách phối đồ.
Từ “chiêu gây sốc” của Y2K đến xu hướng thị giác mùa Hè 2026
Nếu ở đầu những năm 2000, việc để lộ nội y thường gắn với hình ảnh nổi loạn, khiêu khích hoặc bị xem là quá đà, thì ngày nay cách nhìn nhận về xu hướng này đã thay đổi đáng kể. Thời điểm đó, những chiếc thong thấp thoáng phía trên cạp quần, dây áo ngực lộ ra ngoài hay các món lingerie được đưa thẳng vào outfit là những hình ảnh quen thuộc của văn hóa paparazzi và các biểu tượng pop như Paris Hilton hay Britney Spears. Nội y lộ thiên khi ấy mang tính tuyên ngôn và gần như luôn đi kèm mong muốn thu hút sự chú ý.
Sự phát triển của văn hóa số đã góp phần đưa thẩm mỹ Y2K trở lại mạnh mẽ, kéo theo sự tái xuất của nhiều mã hình ảnh từng gắn liền với thập niên 2000. Tuy nhiên, lần trở lại này mang một sắc thái khác. Nội y lộ thiên trở thành một lựa chọn quen thuộc trong cách xây dựng hình ảnh cá nhân.
Bên cạnh làn sóng Y2K, một nguồn ảnh hưởng quan trọng khác đến từ di sản của Alexander McQueen. Trong bộ sưu tập ra mắt vào tháng 10/2025, Giám đốc Sáng tạo Sean McGirr đã gợi nhắc lại bumster, một trong những thiết kế mang tính biểu tượng nhất của nhà mốt. Mẫu quần cạp siêu trễ từng được Lee Alexander McQueen giới thiệu từ thập niên 1990 xuất hiện trở lại với cách tiếp cận mới nhưng vẫn giữ nguyên tinh thần thách thức những quan niệm truyền thống về cơ thể.
Trên sàn diễn, phần cạp quần được hạ thấp đáng kể, tiếp tục khai thác sự tương phản giữa sức hấp dẫn và cảm giác bất an vốn là một phần trong ngôn ngữ sáng tạo của McQueen. Điều đáng chú ý không nằm ở bản thân thiết kế mà ở cách công chúng tiếp nhận nó. Những yếu tố từng gây tranh luận hoặc tạo nên cảm giác táo bạo nay được đón nhận như một phần trong sự tiếp nối của thời trang đương đại.
Cũng từ đó, boxer, brief hay phần cạp quần lộ ra ngoài không còn được xem là những chi tiết vô tình xuất hiện. Chúng trở thành những thành phần có chủ đích trong cách xây dựng outfit và góp mặt trực tiếp trong ngôn ngữ hình ảnh của thời trang hiện nay. Sự phổ biến của những chi tiết này cũng lý giải vì sao nội y lộ thiên được xem là một trong những dấu hiệu dễ nhận thấy nhất của mùa Hè 2026. Khi hình ảnh cơ thể ngày càng xuất hiện thường xuyên trong đời sống thị giác, trọng tâm của cuộc trò chuyện không còn nằm ở việc đang để lộ điều gì, mà nằm ở cách những chi tiết ấy được diễn giải và đưa vào phong cách cá nhân.