TÀI TRỢ
Đăng Nhập
TÀI TRỢ
  • Mother's Day Issue

    May Digital Issue: Dear Mom

    Dear Mom, nhân Tháng của Mẹ, cùng gửi lời tri ân đến những người phụ nữ luôn yêu thương ta vô điều kiện. Mở đầu là câu chuyện mẫu tử giữa Thiên Ân và NSND Lê Khanh trong “Hẹn em ngày nhật thực” của đạo diễn Lê Thiện Viễn.

    Read more → Read more →
Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 1
Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 2


Những lá thư tìm đến chúng tôi mang theo nhiều cung bậc cảm xúc, ở đó có bóng dáng người mẹ hiện lên qua những hy sinh lặng thầm, qua đôi bàn tay luôn bận rộn, qua tình yêu ít khi nói thành lời nhưng âm thầm đi cùng ta suốt đời. Và dù được viết bằng những giọng kể khác nhau, tất cả đều gặp nhau ở điểm chung: tình yêu sâu sắc dành cho người phụ nữ quan trọng nhất trong đời.

Trong khuôn khổ bài viết này, Marie Claire xin giới thiệu một vài bức thư do ban biên tập chọn lọc như cách lưu giữ những xúc cảm đẹp đẽ, những lời yêu thương tưởng riêng tư nhưng lại có thể khiến bất kỳ ai cũng nhìn thấy mình đâu đó bên trong.


Bức thư gửi Mà Má


Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 3
Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 4


Lần đầu tiên con ngồi xuống và viết ra những dòng mà trước đây con nghĩ là sến sẩm. Hai mươi hai năm để con nhận ra những gì má cố gắng cho ngôi nhà, cho gia đình, cho anh em tụi con là cả cuộc đời má. Năm mươi bốn tuổi nhưng má chưa bao giờ được đi khỏi cái đất Sài Gòn chỉ vì má sợ tốn tiền.

Bây giờ con sắp tốt nghiệp, có việc làm, sắp được dẫn má đi khắp nơi mà má chưa được đi, má có vui không ạ? Con nghĩ là má vui, nhưng sẽ không nói ra. Vì nhiều khi mình không nói được nhiều với nhau, nhiều lúc con không biết con có làm tốt hay không, vì đây là lần đầu con được làm con của má cũng như lần đầu con được làm chính mình, má ạ… Nhiều lúc bốc đồng má đừng giận con nha!

Trong album hình con có hơn một nghìn tấm, nhưng hình chụp chung với má chỉ có vài ba tấm…

Tới hiện tại con mới nhận ra, đôi chân con sẽ dầm mưa dải nắng, sẽ đi qua những nhọc nhằn khốn khổ mà má chỉ có thể càm ràm vì má đã không giúp gì được cho con nữa ngoài những lời khuyên, má sẽ ở lại thời thơ ấu của con và gọi điện cho con rất nhiều, nhưng con thì lại : con cúp trước nha!”.

Con tệ má ha!

Trước khi quá muộn, con muốn nói là con thương má nhiều…

Con của má,

Huỳnh Gia Vy.


Bức thư từ con gái năm 18


Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 5


Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 6


Má mi ơi,

Có thể con và mẹ chỉ có 2/3 cuộc đời ở bên nhau nhưng với con có mẹ là có trọn vẹn cuộc đời. Trên đời có biết bao điều rực rỡ nhưng không gì lấp lánh bằng cách mẹ luôn dịu dàng với con, dẫu cuộc đời không phải lúc nào cũng đối xử với mẹ như thế. Suốt đời mẹ không chỉ hoàn thành tốt sứ mệnh của một người làm mẹ mà mẹ đã thực sự đi vào đời con như một người bạn, người đồng hành.

Mẹ biết không, có những yêu thương con chẳng thể diễn tả bằng lời, vài câu yêu thương con biết sẽ chẳng bao giờ là đủ và con cũng chưa từng mạnh dạn đứng trước mẹ để nói ra lời yêu thương. Chính vì vậy, con đã lựa chọn tháng 5/2026 - tháng dành cho mọi người mẹ, cũng là tháng đặc biệt nhất đời con khi đánh dấu cột mốc trưởng thành của con, năm nay con 18 tuổi. Khi viết những dòng này, hạnh phúc trong con căng tràn biết bao, vì mẹ đã bên con 18 năm cuộc đời.

Suốt 12 năm đi học, con tự hào vì mỗi ngày đều ngồi sau xe mẹ

Dù sáng sớm hay tối muộn, dù cho hôm đó mẹ có mệt mỏi đến nhường nào, mẹ vẫn chưa từng một lần để con phải đứng đợi ở cổng trường mà không thấy ai đến đón. Khác với những đứa trẻ vùng cao, họ lớn lên trên lưng mẹ theo cách được mẹ cõng bằng địu hoặc những mảnh vải thổ cẩm, con cũng là đứa trẻ “lớn lên trên lưng mẹ”, trên chiếc yên xe máy của mẹ.

Hồi bé, con thấy mẹ thật to lớn, mẹ ngồi trước che khuất tầm nhìn của con. Dù ngoài kia sương gió nắng táp mẹ đều vươn mình che chắn, mẹ đã bảo bọc con bằng tất thảy những gì mẹ có. Nhiều năm con lớn lên phía sau lưng mẹ, con đã cao hơn mẹ, nhưng hễ khi buồn ngủ con vẫn dựa vào tấm lưng ấy và ngày ngày mẹ vẫn chở con đi học.

Dù đoạn đường ấy giờ đây đã thay đổi, dù ngôi trường học đã khác hay dù con đã trưởng thành thì tình mẫu tử ấy chẳng hề sao dời. Tầm mắt con sau tấm lưng của mẹ cứ mờ nhạt lại trở nên rõ ràng, cũng như trong cuộc đời, khi mà con thấy mờ mịt nhất thì chính mẹ đã khởi sáng cho con vững bước đi qua. Những gì mẹ trao truyền con sẽ luôn để sâu trong lòng, rồi sẽ có ngày con trở thành mẹ và con sẽ yêu thương em bé ấy như cách mẹ đã thương con.

Sau này con sẽ lớn, trước mắt con có thể sẽ là vùng trời rực rỡ, xa hoa hơn nhưng những điều bình dị trên chiếc xe mẹ sẽ luôn là điều con nhung nhớ. Mẹ ơi, con nghe người ta nói rằng: “Có người dùng tuổi thơ để chữa lành cả cuộc đời”. Và con tin điều này là đúng vì tháng năm phía sau lưng mẹ sẽ luôn là khoảng thời gian mà cả đời này con muốn “replay” nhất.

Con gái Lê Yến Phương thương gửi,

đến mẹ Nguyễn Thị Nam Phương.


Bức thư gửi mẹ béo


Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 7
Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 8


Mẹ kính yêu của con,

Con viết cho mẹ những dòng chữ khi mà nghe tin bà ngoại đang yếu dần. Ai cũng biết vòng đời thì "sinh, lão, bệnh" mà sao việc bà ngoại không còn sống được lâu nữa, thì lòng con cũng thấy rối bời... Bà già bệnh và ốm thì con thương, nhưng mẹ thì con xót và thương nhiều hơn. Chỉ chợt nghĩ tới mẹ không còn mẹ nữa, thật xót xa... mẹ có như con không nhỉ... con đã lớn rất lớn, làm mẹ của cả hai đứa con, mà chỉ thoáng nghĩ việc con không có mẹ thôi là con thấy mình yếu đuối đi rất rất nhiều.

À mẹ ơi, sau này nếu một ngày nào đó mẹ không còn ở bên con nữa, con sẽ hứa chỉ khóc một ngày thôi vì con biết, kiếp sau, con sẽ lại tìm được mẹ. Kiếp sau nữa cũng vậy, kiếp sau sau nữa cũng vậy. Con vẫn muốn được làm con của mẹ!

Tấm hình Tết năm nào đó… lâu lắm rồi. Mẹ trong ảnh gầy hơn bây giờ nhiều. Hồi đó mẹ đi dạy nhiều quá, cực mà chẳng có điều kiện ăn uống. Con nhớ hoài cái hình ảnh mẹ đứng lớp trên trường, rồi đứng lớp ở cả ở căn nhà nhỏ của mình nữa, bụi phấn bay trắng, mẹ ho suốt, ho đến không thể nói cả tiếng mà vẫn cố.

Con lớn lên từ những đồng lương mẹ chắt chiu như vậy đó. Mà có một điều chắc con chưa nói với mẹ… dù bây giờ con làm ngành khác, nhưng trong lòng con vẫn mê nghề dạy học lắm. Mỗi lần con ngồi học cùng con gái của con, con lại thấy vui, thấy say mê như thể đó là việc mình sinh ra để làm. Chắc là vì con đã lớn lên trong những bài giảng của mẹ nên nó ngấm vào con từ lúc nào rồi.

Có lúc con đang mồ hôi nhễ nhại trong bếp, bận túi bụi luôn, rồi có khi ngồi nghỉ ngơi chưa kịp tắm rửa, mà hai đứa Chip Gừng vẫn chạy lại ôm rồi “mẹ thơm quá”. Con nghe mà thấy mắc cười, người đầy mồ hôi vậy mà thơm chỗ nào không biết.

Nhưng rồi con chợt nhận ra… sao mà giống y chang con vậy. Lúc nào con cũng thấy mẹ "thơm", thấy mẹ dễ chịu. Cái mùi rất riêng của mẹ, cứ làm con thấy an tâm, thấy chỉ cần ở gần mẹ là mọi thứ đều ổn. Nghĩ về khi xưa mẹ đi công tác mấy hôm là quần áo của mẹ con ôm đi ngủ mới ngon.

Văn con lủng củng quá mẹ, nhiều kỉ niệm ùa về mà con chưa kịp viết hết, vì kể về mẹ, kể hoài, kể mãi…

Mong mẹ vào Sài Gòn với con và các tiểu yêu cháu ngoại sớm nhé. Nhớ mẹ nhiều lắm.

Yêu mẹ nhiều, mẹ béo của con.

Lời cảm ơn 30 năm chưa nói thành câu


Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 9
Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 10


Đây là bài thơ mình viết cách đây 8 năm rồi - 8 năm qua là quãng thời gian mình trưởng thành trong thầm lặng, nhìn mẹ chịu đựng và hi sinh.

Vấp tiếng bữa cơm chiều canh rau thịt mặn

Trở về nhìn lại gánh hàng rau mẹ gánh xưa kia

Cái góc chợ quen mưa đã thề không nhớ

Phút chạm tường rêu bỗng đứt ruột đứt lòng

Tuổi trưởng thành người ta có buồn như con không?

Mẹ à, con thương mẹ nhiều lắm, người đàn bà cả một đời lam lũ, tảo tần ngoài chợ buổi sớm hôm, gồng gánh nuôi con mà chưa từng than vãn một lời. Con nhớ những buổi sáng mẹ dậy từ tinh mơ, lặng lẽ rửa rau trong làn nước lạnh buốt, giấu đi cơn ho dai dẳng vì cái cơ thể đã yếu nhiều theo năm tháng. Con nhớ những ngày mẹ nhịn ăn để phần cho ba chị em con một gói xôi, một quả trứng.

Mẹ đã không chỉ nuôi con bằng cơm áo, mẹ còn nuôi lớn chúng con bằng tình yêu không điều kiện, bằng sự chịu đựng phi thường mà ít ai hiểu thấu.

Con chỉ có một mẹ. Và mẹ là cả bầu trời của con. Xin hãy luôn để con được là điểm tựa của mẹ như cách mẹ đã từng là tất cả của chúng con.

Mẹ ơi, con thương mẹ nhiều lắm, thương bằng cả phần đời còn lại của con.

Và mẹ ơi... có một lời cảm ơn mà suốt 30 năm con chưa từng nói được thành câu:

Cảm ơn mẹ đã không buông tay con, ngay cả khi con muốn buông tất cả.

Cảm ơn mẹ đã lặng lẽ đứng sau con trong những ngày con tưởng mình mạnh mẽ, đã chờ con lớn lên bằng tất cả hy sinh, cả những tổn thương mẹ giấu kín, để con được sống trọn vẹn với ước mơ của mình.

Cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con.

Nhân những ngày bình yên còn kịp đến bên mẹ, con chỉ mong mẹ sống thật lâu, thật khỏe mạnh và thật hạnh phúc. Dù cuộc đời có bạc đãi mẹ bao nhiêu, con xin được là người mang lại nụ cười cho mẹ mỗi ngày.

Chúc mẹ luôn bình an, khỏe mạnh và mãi là chốn trở về dịu dàng nhất trong trái tim con. Con yêu mẹ, mãi mãi.


Bức thư từ xứ lá phong xa xôi


Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 11
Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 12


Mẹ yêu dấu của con,

Có những điều con chưa từng nói với Mẹ, không phải vì con không nghĩ đến, mà vì mỗi lần nhìn đôi bàn tay chai sạn của Mẹ, cổ họng con lại nghẹn lại không thành lời.

Từ khi con còn nhỏ, hình ảnh Mẹ tất bật ngoài chợ, gánh hàng trên vai dưới cái nắng gắt hay những ngày mưa tầm tã đã trở thành ký ức không bao giờ phai trong lòng con. Mẹ thức dậy khi trời còn chưa sáng, lo từng bữa cơm, từng đồng tiền học phí cho con.

Có những lúc Mẹ mệt đến mức ngồi tựa lưng mà ngủ quên, vậy mà sáng hôm sau vẫn cười với con như chưa từng vất vả.

Ngày nhỏ, con không hiểu vì sao Mẹ luôn nghiêm khắc, luôn nhắc con học hành, luôn lo lắng cho tương lai của con nhiều đến vậy. Nhưng càng lớn, con càng hiểu rằng tất cả đều xuất phát từ tình thương vô điều kiện của Mẹ. Mẹ không muốn con phải sống cuộc đời lam lũ như Mẹ, không muốn con phải “mua gánh bán bưng”, cực khổ vì miếng cơm manh áo như những năm tháng Mẹ đã đi qua.

Những lúc một mình nơi xứ người trong lòng con luôn biết ơn và thương Mẹ vô cùng. Chính Mẹ là động lực để con cố gắng mỗi ngày, để con học cách sống tử tế và mạnh mẽ hơn.

Con hứa sẽ nỗ lực thật nhiều để không phụ công lao của Mẹ. Con mong một ngày nào đó, Mẹ không còn phải lo toan vất vả nữa, có thể sống bình yên và hạnh phúc. Con muốn được là niềm tự hào của Mẹ, giống như cách Mẹ luôn là điều quý giá nhất trong cuộc đời con.

Cảm ơn Mẹ vì đã dành cả thanh xuân để yêu thương và hy sinh cho con.

Con yêu Mẹ rất nhiều.

Con của Mẹ. (Canada 05.2026)



Bức thư bé gấu ghiền gửi mà má


Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 13
Hinh anh Dear Mom - Con kể mẹ nghe 14


Gửi Mà Má của Pui Dìa,

Năm nay con đã 22 tuổi rồi, vậy mà con vẫn luôn thích làm những trò dễ thương và nũng nịu với Mà Má. Chỉ là con ngại thể hiện trực tiếp, nên con đã "mượn vai" bé gấu ghiền của mình để thay con làm những điều đó với Mà Má. Điều làm con vui nhất chính là những lúc Mà Má ôm bé gấu, nói chuyện với bé gấu hay cưng nựng nó, vì lúc ấy con có cảm giác như Mà Má cũng đang cưng chiều con vậy.

Bé gấu ghiền có mùi thơm của Mà Má. Con không nỡ đem bé đi giặt dù Mà Má hay chê gấu ở dơ, vì con sợ nếu mùi hương mất đi thì kỷ niệm của Mà Má trên bé cũng sẽ trôi mất.

Có lẽ Mà Má không biết, mỗi lần nhìn thấy Mà Má ôm bé gấu ghiền hay thủ thỉ nói chuyện với nó, con đều vui lắm. Vì con cảm giác như những điều con ngại không dám làm, bé gấu ghiền đã thay con làm hết rồi. Bé thay con ôm Mà Má, thay con làm nũng với Mà Má, thay con nói ra những điều dễ thương mà con vẫn luôn giấu trong lòng.

Con biết mình đã 22 tuổi rồi, cái tuổi mà ai cũng nghĩ phải trưởng thành hơn và bớt trẻ con đi. Nhưng ở cạnh Mà Má, con vẫn luôn muốn được làm em bé. Vẫn muốn được Mà Má cưng chiều, được nghe Mà Má gọi bằng những cái tên thân thương như hồi còn nhỏ.

Có lẽ vì vậy mà con quý bé gấu ghiền đến như thế. Không phải vì nó đẹp hay đắt tiền, mà vì trong nó có những khoảnh khắc của riêng Mà Má và con. Có những đêm con ôm bé gấu ghiền ngủ, con lại ngửi thấy mùi thơm quen thuộc của Mà Má và cảm thấy rất bình yên, như thể dù con có lớn đến đâu thì Mà Má vẫn luôn ở cạnh con vậy.

Cảm ơn Mà Má vì đã luôn yêu thương con. Và nếu sau này con vẫn còn ôm bé gấu ghiền đi ngủ, thì chắc là vì con vẫn luôn muốn giữ cảm giác được Mà Má thương yêu.




TÀI TRỢ