TÀI TRỢ
Đăng Nhập
TÀI TRỢ
Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 1
Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 2


Dù hiện diện trong đời sống mỗi người, tình bạn lại ít được nhắc đến hơn tình yêu. Nhân tháng Tình bạn, hãy cùng nâng ly chúc mừng những mối quan hệ đặc biệt ấy. Giữa 8 tỷ con người trên thế giới, tình bạn có vô vàn cách để bắt đầu. Có những tình bạn khiến ta ngạc nhiên, thậm chí khó tin rằng chúng có thể tồn tại. Nhưng chúng vẫn hiện hữu. Và nếu vẫn còn hoài nghi, hãy cùng khám phá 5 tình bạn có phần khác thường so với những định nghĩa quen thuộc mà chúng ta vẫn thường nghĩ về tình bạn.

Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 3
Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 4

Trong số những mối quan hệ đáng nhớ của điện ảnh, tình bạn giữa Andy Sachs và Nigel Kipling trong The Devil Wears Prada có lẽ là một trong những ví dụ đẹp nhất về sự đồng hành và dìu dắt.

Khi bước chân vào tạp chí Runway, Andy là một cô gái trẻ hoàn toàn lạc lõng giữa thế giới thời trang hào nhoáng nhưng đầy khắc nghiệt. Trong khi phần lớn những người xung quanh xem cô như một kẻ ngoại đạo, Nigel lại là người đầu tiên nhìn thấy tiềm năng ở Andy. Ông giúp cô thay đổi phong cách, hướng dẫn cô hiểu ngôn ngữ của thời trang và trao cho cô những cơ hội để chứng minh bản thân.

Trong thế giới hào nhoáng của thời trang, Nigel là người hiếm hoi đủ chân thành để nói với Andy những điều cô cần nghe thay vì những điều cô muốn nghe. Ông động viên cô khi cần và cũng răn đe để Andy nhìn nhận vào thiếu sót của mình. Nigel đối với cô chính người thầy, một người cố vấn, thậm chí mang dáng dấp của một người cha luôn âm thầm bảo vệ, nâng đỡ và mở đường cho Andy mỗi khi có thể.

Có lẽ vì thế mà câu nói giản dị “Forever my girl, Andy” vẫn luôn là một trong những khoảnh khắc xúc động nhất trên màn ảnh thời trang. Đó không chỉ là lời dành cho Andy, mà còn như một sự cổ vũ dành cho tất cả những người trẻ đang loay hoay tìm chỗ đứng của mình trong ngành thời trang hay bất kỳ lĩnh vực sáng tạo nào. Nigel, chính là hiện thân cho câu nói nếu có người đồng hành, con đường ấy sẽ đỡ cô đơn hơn nhiều. Vì ai cũng nên có Nigel trong đời.

Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 5
Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 6


Nếu Andy và Nigel đại diện cho một tình bạn được xây dựng từ sự dìu dắt, thì Amy Lau và Danny Cho trong Beef lại là minh chứng cho kiểu kết nối có phần kịch tính. Từ thù thành bạn.

Chạm trán nảy lửa trong bãi đỗ xe dẫn đến cuộc trả đũa dài hơi, xuyên suốt tập phim, khán giả không hề có khoảng nghỉ bởi cả hai liên tục tìm cách phá hoại cuộc sống của đối phương. Họ theo dõi, thao túng, lừa dối và đẩy nhau đến những giới hạn ngày càng cực đoan hơn.

Chính sự đối đầu đầy kịch tính và “ăn ý” này vô tình trở này sợi dây kết nối hai con người vốn dĩ thuộc hai thế giới gần nhau hơn. Càng cố gắng hủy hoại nhau, Amy và Danny càng nhận ra đối phương chính là người duy nhất thực sự hiểu những gì mình đang trải qua. Đứng ở hai thái cực của thang đo thành công: Amy là nữ doanh nhân giàu có, Danny là người lao động chật vật mưu sinh nhưng điểm chung là hai con người đều mắc kẹt trong cùng một cảm giác cô đơn, kiệt quệ và lạc lõng.

Kỳ lạ thay, sự ám ảnh trả thù đối phương chính là “que kem” kéo họ về với thực tại, khiến họ cảm thấy được sống sau một thời gian tồn tại. Cuộc chiến tưởng như vô nghĩa ấy dần bóc tách những tổn thương sâu kín nhất của cả hai, để rồi ở tận cùng của đổ vỡ, họ không còn nhìn thấy một kẻ thù, mà nhìn thấy chính mình trong người còn lại.

Khoảnh khắc Amy ôm Danny trên giường bệnh ở tập cuối đã khép lại hành trình ấy bằng một sự đồng cảm hiếm thấy. Không phải tình bạn theo nghĩa truyền thống, cũng chưa hẳn là tình yêu, mà là sự thấu hiểu tuyệt đối giữa hai con người từng cố gắng hủy hoại nhau nhưng cuối cùng lại trở thành nơi trú ẩn của nhau. Trong danh sách những tình bạn khác thường của màn ảnh, rất khó để tìm được một mối quan hệ nào vừa hỗn loạn, vừa đau đớn nhưng cũng thuyết phục đến vậy.

Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 7
Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 8


Nếu có một tình bạn chứng minh rằng gia đình không nhất thiết phải được tạo nên từ huyết thống, thì đó chính là Carl Fredricksen và Russell trong Up.

Khi gặp nhau lần đầu, Carl và Russell gần như là hai thái cực đối lập. Carl là một ông lão góa vợ, sống khép kín, mắc kẹt trong những ký ức về người bạn đời quá cố và nhiều phần cau có. Trong khi đó, Russell là cậu bé hướng đạo sinh hoạt bá và luôn khao khát sự chú ý của người lớn ý. Sự xuất hiện của Russell ban đầu chỉ khiến Carl phiền lòng, nhưng chuyến phiêu lưu bất đắc dĩ đến Paradise Falls đã dần thay đổi cả hai.

Trên hành trình ấy, Russell mang đến cho Carl cảm giác sống mà ông đã đánh mất từ lâu. Cậu bé giúp ông nhận ra rằng cách tốt nhất để tưởng nhớ Ellie không phải là sống mãi trong quá khứ, mà là tiếp tục mở lòng với cuộc sống và những kết nối mới. Ngược lại, Carl cũng trở thành hình mẫu người ông, người cha mà Russell luôn thiếu vắng. Trong một gia đình đổ vỡ với người cha thường xuyên vắng mặt, Russell tìm thấy ở Carl sự quan tâm, công nhận và tình cảm mà cậu hằng mong đợi.

Mối mối quan hệ duyên phận, xuất hiện trong cuộc đời nhau vào đúng thời điểm cần thiết nhất. Một người giúp chữa lành nỗi đau mất mát, người còn lại lấp đầy khoảng trống của sự thiếu thốn tình thân.

Khoảnh khắc xúc động nhất của bộ phim có lẽ là buổi lễ trao huy hiệu Hướng đạo sinh ở cuối phim, Carl đã ghim lên dải băng của cậu bé chiếc nắp chai nước ngọt từng thuộc về người vợ quá cố yêu dấu của mình. Như lời khẳng định rằng Russell đã trở thành một phần trong gia đình của ông.

Từ một người “hàng xóm” bất đắc dĩ đến tình bạn rồi tình thân, Carl và Russell cho thấy rằng đôi khi những mối quan hệ ý nghĩa nhất lại đến từ những cuộc gặp gỡ hoàn toàn tình cờ. Và đôi khi, tình bạn cũng có thể trở thành một mái nhà.

Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 9
Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 10


Nếu những tình bạn khác bắt đầu từ sự ngưỡng mộ, đồng hành hay thậm chí là thù hận, thì Broker lại kể về một kiểu kết nối còn mong manh hơn. Thật sự tình bạn có thể kết tinh từ những người xa lạ cùng tìm thấy sự an ủi trong những tổn thương giống nhau sao?

Câu chuyện bắt đầu với Sang Hyun, Dong Soo (hai kẻ nghiệp dư chuyên môi giới trẻ em) và So Young (người mẹ vừa bỏ rơi con mình) gặp nhau. Không ai trong số họ là hình mẫu đạo đức lý tưởng. Một chuyến hành trình “bất đắc dĩ” bắt đầu để tìm mái ấm mới cho em bé Woo Sung đã vô tình kéo họ lại gần nhau. Trên suốt quãng đường ấy, những bí mật và vết thương trong quá khứ dần được hé lộ. So Young mang nỗi mặc cảm của một người mẹ bị xã hội phán xét. Dong Soo lớn lên trong cảm giác bị bỏ rơi khi chính mẹ ruột cũng từng hứa sẽ quay lại đón mình nhưng rồi không bao giờ xuất hiện nữa. Sang Hyun sống với những mất mát và thất bại riêng mà anh luôn cố che giấu. Càng hiểu nhau, họ càng nhận ra phía sau những lựa chọn sai lầm là những con người đang tuyệt vọng tìm kiếm cơ hội được yêu thương và tha thứ.

Điều khiến Broker trở nên xúc động là cách Kore-eda xây dựng một gia đình từ những người hoàn toàn không có quan hệ máu mủ. Trên chuyến xe ấy còn có cậu bé Hae Jin và đứa trẻ Woo Sung. Họ cùng ăn uống, chăm sóc lẫn nhau, bảo vệ nhau khỏi sự truy đuổi của cảnh sát và dần học cách đặt nhu cầu của người khác lên trên cái tôi của mình. Trong những khoảnh khắc đời thường nhất, năm con người xa lạ ấy lại mang đến cảm giác gia đình rõ ràng hơn nhiều gia đình theo nghĩa truyền thống.

Giống như nhiều tác phẩm khác của Kore-eda, Broker không cố gắng phân định ai đúng ai sai. Bộ phim quan tâm nhiều hơn đến việc điều gì xảy ra khi những con người bên lề xã hội trao cho nhau sự cảm thông. Và có lẽ đó cũng là thông điệp đẹp nhất của bộ phim.

Và tình bạn đẹp là thế. Bởi nó hiếm khi tồn tại như một khái niệm riêng biệt. Trong tình bạn luôn thấp thoáng tình thân, đôi khi chạm đến tình yêu, và trên hết là sự đồng hành giữa những con người chọn ở lại bên nhau.

Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 11
Hinh anh Những tình bạn “khác thường” trên màn ảnh 12


Thiết kế: Vuhaonhi

Bài: Minh Minh


TÀI TRỢ
TÀI TRỢ