Concert “Quốc gia” 2026: Tiếng hát hòa nhịp non sông
“Mẹ ơi… lúc con về là ngày vui chiến thắng
Nếu con không về, con đã trả nợ non sông”.
Đó là những câu hát của nhà báo, liệt sĩ Phạm Thị Ngọc Huê, “đóa huệ trắng” của dãy Trường Sơn. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, những lời ấy vẫn khiến người ta lặng đi. Trong một câu hát có niềm tin của người ra trận, nỗi mong chờ của người mẹ và cả lời từ biệt mà không phải ai cũng kịp nói.
Hàng triệu người đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lời hẹn trở về. Nhiều người đã trở về. Nhiều người nằm lại giữa những miền đất lửa, để lại phía sau một mái nhà không còn đủ người, một người mẹ chờ mãi bóng dáng thân quen và một đất nước đi qua chiến tranh để đến ngày hòa bình.
Tối 23/8, giữa TP.HCM hôm nay, hàng vạn người đứng dưới cùng một màu cờ để nghe lại câu chuyện của những năm tháng ấy. Hơn 70.000 khán giả, gồm 40.000 người tại sân khấu chính và 30.000 người tại điểm cầu Nguyễn Huệ, cùng hòa vào concert “Quốc gia” Tổ quốc trong tim 2026, chương trình nghệ thuật chính luận kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh 2/9 (2/9/1945 - 2/9/2026).
Gần một tuần trôi qua nhưng dư âm của đêm nhạc vẫn còn nguyên vẹn trong cơn mưa đêm ấy, trong những tiếng hát vang lên dưới một màu cờftim của hàng chục ngàn khán giả.

Lá cờ đỏ dưới cơn mưa trắng xóa
Sau phần mở đầu bằng hàng loạt kỹ xảo âm thanh, ánh sáng rực rỡ, toàn bộ không gian đêm nhạc bất ngờ lắng xuống nhường chỗ cho không khí trang nghiêm của lễ thượng cờ và chào cờ.
Quân kỳ Quyết thắng xuất hiện. Theo sau là Đội Tiêu binh danh dự thuộc Đoàn 275, Bộ Tư lệnh Bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh với 34 chiến sĩ, gợi nhắc 34 người lính của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân - những người đặt viên gạch đầu tiên cho Quân đội nhân dân Việt Nam.

Lá cờ đỏ sao vàng từ từ được kéo lên, Tiến quân ca vang lên giữa không gian. Và đúng khoảnh khắc ấy, cơn mưa lớn trút xuống. Cơn mưa tháng Tám phủ trắng sân khấu, dội lên những mái đầu, vai áo và những lá cờ nhỏ trong tay khán giả. Thế nhưng không ai rời đi. Bàn tay đặt lên ngực, mắt hướng về lá cờ đang tung bay trong mưa. Những giọng hát hòa vào tiếng Quốc ca, rồi tan vào tiếng mưa rơi nặng hạt. Giữa khoảnh khắc ấy, những con người xa lạ dường như tìm thấy nhau dưới cùng một màu cờ.
Những năm tháng được dệt từ xương máu và nước mắt
Concert “Quốc gia” Tổ quốc trong tim 2026 được cấu trúc thành ba chương Non sông một dải - Sắc đỏ tự hào - Tổ quốc trong tim, kéo dài gần ba giờ với hàng chục tiết mục, quy tụ gần 20 nghệ sĩ. Âm nhạc đưa khán giả trở về những cuộc hành quân, những cánh rừng Trường Sơn, những miền hậu phương có người mẹ ngóng đợi và những người lính đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.
Hàng loạt ca khúc đã đi qua bao thế hệ như Nam Bộ kháng chiến, Vì nhân dân quên mình, Hò kéo pháo, Hành quân xa, Tiểu đoàn 307, Chiến thắng Điện Biên, Bài ca Trường Sơn, Bước chân trên dải Trường Sơn, Nổi lửa lên em... lần lượt vang lên. Những giai điệu cũ tìm thấy một đời sống mới giữa một sân khấu âm nhạc hiện đại của những người sinh ra trong hòa bình.
Một trong những sân khấu đáng nhớ là ca khúc Tự nguyện qua phần thể hiện của Võ Hạ Trâm, kết hợp hoạt cảnh về ba người lính thuộc tiểu đội cảm tử của Trung đội Ký Con, Trung đoàn Bình Giã. Hứa Vĩ Văn vào vai Vũ, người lính đến từ Thái Bình, Anh Thoại trong vai Trí, người Quảng Ngãi và Kiến Hưng trong vai Dũng, người Sài Gòn.
Sau những trận bom đạn, khi đồng đội lần lượt ngã xuống và bản thân mang đầy thương tích, ba người lính biết mình có thể không trở về. Trong những giờ phút cuối cùng giữa cánh rừng Đồng Nai, họ thay nhau viết một lá thư gửi lại những người sẽ sống sau mình.

Chúng tôi mong được ghi nhận rằng chúng tôi đã từng sống, chiến đấu và đã chết trong một mùa Xuân giữa đất trời như trăm ngàn cái chết của người Việt Nam chân chính cho Tổ quốc và dân tộc sống còn.
Lá thư vượt qua thời gian để tìm đến những con người được sinh ra trong hòa bình, với lời nhắn giản dị rằng hãy “sống đúng ý nghĩa của nó, trong một thời đại vinh quang”. Khoảng cách giữa lịch sử và hiện tại đôi khi chỉ là một lá thư chưa kịp gửi. Những dòng chữ của những người đã nằm lại giữa chiến trường trở thành lời gửi gắm cho những người đang sống.
Một lá cờ, một đời người
Giữa những câu chuyện lớn của lịch sử, Tổ quốc trong tim 2026 giữ lại một câu chuyện rất nhỏ về một lá cờ đặc biệt được vẽ bằng chính máu của những người chiến sĩ cách mạng.
Sau khi bị bắt vào năm 1969, ông Nguyễn Thế Nghĩa bị giam tại Nhà tù Phú Quốc. Năm 1970, khi cùng đồng đội chuẩn bị lễ kết nạp Đảng cho một người trong đơn vị, họ nhận ra rằng họ không có lá cờ Đảng để thực hiện nghi lễ. Những người “đồng song” tìm trong những gì ít ỏi còn lại quanh mình. Và rồi, máu trở thành màu đỏ. Những viên thuốc chống phù nề được nghiền ra để tạo màu vàng cho biểu tượng búa liềm. Trên một mảnh giấy nhỏ, ông Nghĩa còn dùng chính máu của mình vẽ chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Không vải vóc, không màu vẽ hay bất kỳ vật dụng nào dành cho một nghi lễ, những người tù đã dùng những thứ còn lại trong tay để tạo nên lá cờ. Và trên hết, là một niềm tin được giữ lại trong bóng tối để hướng về ngày đất nước nhìn thấy ánh sáng hòa bình.

Gần 60 năm sau, người cựu tù năm nào đứng trên sân khấu Tổ quốc trong tim 2026, trước hàng chục nghìn người trẻ sinh ra ở nơi tiếng súng đã lùi xa. Ông kể lại câu chuyện về lá cờ năm ấy và nhắc đến ước mong của thế hệ mình về một Việt Nam thống nhất, phồn vinh, rực rỡ hơn nữa.
Một người từng dùng máu để giữ màu cờ đứng trước một biển người đang cầm cờ trong tay. Một lá cờ được vẽ trong bóng tối của nhà tù gặp những lá cờ tung bay giữa ánh sáng sân khấu. Câu chuyện của cựu tù chính trị Nguyễn Thế Nghĩa trở thành một cuộc gặp gỡ giữa một thế hệ đã đi qua những năm tháng khốc liệt và một thế hệ hôm nay đang sống trong ngày mai mà họ từng mong đợi.
Những bước chân hành quân được nối dài
Nếu những người lính thế hệ trước từng đi qua những chiến trường đỏ lửa để giữ từng tấc đất non sông thì hôm nay, câu chuyện ấy được viết tiếp trong một “hình hài” khác, giữa bầu trời hòa bình mà bao thế hệ cha anh đã gửi lại tuổi trẻ để đổi lấy. Trên sân khấu Tổ quốc trong tim 2026, sự tiếp nối ấy hiện lên qua năm khối lực lượng Quân đội và Công an, từ những lá cờ gợi nhắc lịch sử đến những màu áo của người lính trong thời bình.
Khối Sĩ quan đại diện năm cánh quân thuộc Sư đoàn 309 mang năm lá cờ tượng trưng cho năm hướng tiến công trong Chiến dịch Hồ Chí Minh. Khối Nam sĩ quan An ninh nhân dân tái hiện hình ảnh người chiến sĩ Công an nhân dân. Khối Nữ Du kích miền Nam trong áo bà ba, khăn rằn gợi lại bóng dáng những người phụ nữ từng góp sức giữa những năm tháng kháng chiến. Bên cạnh đó là các khối nữ sĩ quan, chiến sĩ gìn giữ hòa bình của Quân đội nhân dân Việt Nam và Bộ Công an, mang hình ảnh Việt Nam đến những nhiệm vụ của thời đại mới.
Những đội hình ấy đi qua sân khấu như một đường nối giữa những năm tháng đã qua và hiện tại. Đại úy Nguyễn Tuấn Vũ, cán bộ Sư đoàn 309, chia sẻ cảm giác được góp mặt trong chương trình của đất nước là một niềm vinh dự và tự hào.
Anh Đào Lê Duy Anh, thành viên Khối Nam sĩ quan An ninh nhân dân, cảm nhận niềm tự hào ấy ngay từ những buổi hợp luyện: “Mới chỉ là buổi hợp luyện thôi nhưng tôi đã cảm nhận được không khí tự hào khi được đứng trên sân khấu, đại diện cho lực lượng của mình”.
Còn với chị Lê Nguyễn Ngọc Hân, sinh viên năm tư Trường Đại học An ninh Nhân dân, “Tổ quốc trong tim 2026” mang đến một cảm xúc đặc biệt, bởi đây là lần thứ ba chị được góp mặt trong một sự kiện lớn của đất nước, sau A50 và A80. Hai lần trước là những đội hình điều lệnh, còn lần này, chị cùng các sinh viên, chiến sĩ Trường Đại học Cảnh sát Nhân dân đứng trên sân khấu, trước hàng chục ngàn khán giả.
Lần đầu đứng trên sân khấu, tôi và các đồng đội trong khối không khỏi có chút hồi hộp hộp, bỡ ngỡ. Nhưng trong suốt quá trình tập luyện, chúng tôi đã cùng động viên nhau và cùng nhau vượt qua những khó khăn. Được góp sức trong một chương trình như thế này là niềm vinh dự rất lớn trong cuộc đời mỗi chiến sĩ Công an nhân dân.

Với một thế hệ sinh ra khi chiến tranh đã trở thành câu chuyện trong sách vở, được khoác lên mình màu áo ấy và đứng dưới lá cờ ấy cũng là một cách chạm vào lịch sử. Những bước chân của các chiến sĩ, quân nhân hôm hay là những bước chân tiếp nối từ ký ức của những người đã đi trước. Những giá trị đã được gìn giữ qua bao năm tháng tiếp tục được trao truyền, để mỗi thế hệ lại viết thêm một trang mới cho đất nước bằng niềm tin, trách nhiệm và khát vọng của chính mình.
Tổ quốc trong ký ức tuổi thơ
Sau loạt đại cảnh tái hiện những năm tháng đấu tranh giành độc lập, Tổ quốc trong tim 2026 đưa khán giả trở về một miền ký ức trong trẻo và gần gũi hơn qua Em mơ gặp Bác Hồ, Cùng nhau ta đi lên. Hàng chục nghìn người cùng đọc Năm điều Bác Hồ dạy. Những câu chữ từng vang lên dưới mái trường tuổi thơ lại ngân lên giữa sân khấu của hàng vạn con người.
Tổ quốc khi ấy hiện ra thật gần. Đó là lá cờ đỏ trong sân trường, là những buổi sáng chào cờ, là giọng đọc trong trẻo của trẻ thơ, là những giai điệu đã đi cùng bao thế hệ. Một miền ký ức tưởng đã xa bỗng trở về, nguyên vẹn và tha thiết. Và hòa bình cũng hiện diện từ những điều bình thường như thế. Từ một thế hệ trẻ em lớn lên mà không biết đến tiếng bom rơi.

Từ miền ký ức ấy, chương trình tiếp tục đưa những giá trị truyền thống vào nhịp sống hôm nay. Các liên khúc Đất Phương Nam - Về miền Tây do Võ Hạ Trâm và Hương Tràm trình bày hay Người Việt - Trống Cơm - Vinh quang đang chờ ta của SOOBIN Hoàng sơn kết hợp âm hưởng dân gian với hip-hop, điện tử và ngôn ngữ sân khấu đương đại, tạo nên diện mạo trẻ trung cho những chất liệu đã ăn sâu trong tâm thức người Việt.
Sau những khúc ca về chiến trường và những con người đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước, sân khấu mở ra một hình ảnh Việt Nam đầy sức sống, tự tin và hướng về tương lai.
Bầu trời hòa bình
Sau hơn hai giờ đồng hồ, bầu trời TP.HCM bừng sáng trong 15 phút pháo hoa. Dưới tầng ánh sáng ấy, hàng chục nghìn người cùng cất tiếng hát “Nối vòng tay lớn”, “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, những lá cờ Tổ quốc nối nhau tung bay giữa biển người.
Tổ quốc trong tim 2026 mở đầu bằng lá cờ giữa cơn mưa và khép lại dưới bầu trời rực sáng. Giữa hai khoảnh khắc ấy là một hành trình đi qua chiến tranh, mất mát để đến hòa bình, đi từ những thế hệ đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước đến những con người đang sống, dựng xây và tiếp bước hôm nay.

Ánh đèn rồi sẽ tắt, pháo hoa rồi sẽ tan vào bầu trời đêm nhưng những gì đọng lại từ một đêm diễn về Tổ quốc có thể còn ở lại lâu hơn thế. Đó là lòng biết ơn với những người đã ngã xuống, là niềm tự hào về một đất nước đã đi qua bao thử thách và là lời nhắc nhở mỗi thế hệ hãy sống xứng đáng với hòa bình được trao lại.
Tổ quốc là ký ức được gìn giữ và là tương lai đang được viết nên từ chính những con người của hôm nay.