TÀI TRỢ

CHANEL Métiers d'Art 2026:
Chuyến hồi hương về phố thị New York

Giữa sân ga tàu điện ngầm bỏ hoang, Matthieu Blazy gợi tả một New York thô ráp, hoài niệm, luôn chuyển động không ngừng trong cuộc đối thoại giữa di sản CHANEL và năng lượng bất tận của thành phố từng mê hoặc người sáng lập.

CHANEL

Métiers d'Art 2026


Được định hình trong phom dáng chuẩn mực, bảng màu lấy từ chính ánh sáng kim loại của đô thị, những chất liệu được xử lý cầu kỳ và kỹ nghệ thủ công trứ danh. Tất cả là ngôn ngữ mà Blazy dùng để kể câu chuyện New York theo cách riêng của mình.

Với những tâm hồn say đắm vũ trụ sáng tạo của CHANEL, Métiers d'Art luôn là show diễn được mong chờ hơn cả. Trong họ, bộ sưu tập này chẳng khác nào món quà đặc ân mùa lễ hội, một khoảnh khắc tựa như phép màu lấp lánh mỗi khi ông già Noel ghé qua. Nhưng mùa này mang ý nghĩa đặc biệt hơn, như một tia hy vọng mới; vì đây là bộ sưu tập Métiers d’Art đầu tiên do Matthieu Blazy thực hiện, mở ra một kỷ nguyên mới của nhà mốt Pháp.

Trở thành “tân vương” dẫn dắt “tượng đài thanh lịch” của thời trang nữ, kỳ vọng dành cho lần xuất hiện thứ hai của Matthieu Blazy là vô cùng lớn. Chỉ hai tháng trước, tại kinh đô ánh sáng Paris, khi có hơn chục gương mặt mới ra mắt trong cùng thời điểm, ông đã có màn chào sân gây tiếng vang nhất năm. Và lần này, Blazy đã vượt xa mọi mong đợi. 

CHANEL Métiers d'Art 2026
là màn trình diễn có thể tóm gọn trong hai chữ: CHOÁNG NGỢP

Vẫn còn đó những hoài nghi xoay quanh định hướng thẩm mỹ mà Blazy mang đến cho CHANEL. Tuy nhiên, khó ai có thể phủ nhận khả năng kể chuyện của anh; nhất là khi anh tái hiện CHANEL như những lát ký ức sống động, đủ sức chạm tới bất kỳ ai, trong bất kỳ bối cảnh nào.
 
Nếu ở BST CHANEL Xuân/Hè 2026, Blazy đã ví nhà mốt Pháp như một vũ trụ, một đế chế sáng tạo bất khả xâm phạm, với sàn diễn thắp sáng bởi những hành tinh phát sáng treo lơ lửng; thì với CHANEL Métiers d'Art 2026, anh lại kéo sự thanh lịch trứ danh ấy xuống “lòng đất”. Một lựa chọn hiếm thấy, đối lập hoàn toàn với những sàn diễn quen thuộc của nhà mốt Pháp tại Grand Palais hay các tọa độ xa xôi trong mùa nghỉ dưỡng (cruise). 

Trong một tối tháng Mười Hai mưa gió, Matthieu Blazy dẫn giới mộ điệu xuống sân ga Bowery đã ngừng hoạt động của New York. Tại khoảnh khắc giao thoa giữa hoài niệm và nhịp sống đương đại ấy, Chanel Métiers d’Art 2026 đánh dấu màn trở lại đầy cảm xúc của nhà mốt Pháp với thành phố không bao giờ ngủ.

Trở về nơi bắt đầu

Hơn hai thập niên trước, vào mùa cruise 2006, Karl Lagerfeld đã chọn Grand Central tổ chức show Chanel đầu tiên tại New York, mở ra truyền thống những chuyến viễn du mang tầm vóc văn hóa của nhà mốt. Bảy năm trước, cũng vào tháng Mười Hai, ông trình diễn bộ sưu tập Métiers d’Art cuối cùng tại đền Temple of Dendur trong Met Museum – một chương huy hoàng được khép lại giữa trái tim nghệ thuật của thành phố.
Blazy “hồi sinh” nhà ga cũ bằng âm thanh tàu chạy rền vọng, những chiếc điện thoại công cộng nhuốm màu hoài niệm và ba hàng ghế gỗ dựng ngay trên đường ray. Trước khi chuyến tàu “C” lăn bánh, khán giả được dẫn dắt bằng một thước phim ngắn lãng mạn về câu chuyện tình giữa Margaret Qualley và A$AP Rocky - hai tâm hồn trẻ yêu nhau giữa nhịp đập không ngừng của thành phố.

Thế nhưng, New York đã bước vào tâm trí những người định hình Chanel từ rất lâu trước đó. Từ thập niên 1930, Gabrielle “Coco” Chanel đã đặt chân đến thành phố đang vươn mình mạnh mẽ để thiết kế phục trang cho Hollywood. Chính hành trình ấy không chỉ mở ra mối liên hệ đầu tiên giữa Chanel và The Big Apple, giữa nét thanh lịch đậm chất Pháp và sự hối hả khó lẫn vào đâu của phố thị, mà còn truyền cảm hứng để hậu duệ sáng tạo của bà tiếp tục trở lại đây.

Chính chuyến đi này đã truyền cảm hứng cho Matthieu Blazy, và trở thành chất liệu chính định hình moodboard của toàn bộ bộ sưu tập CHANEL Métiers d’Art 2026.

Blazy “hồi sinh” nhà ga cũ bằng âm thanh tàu chạy rền vọng, những chiếc điện thoại công cộng nhuốm màu hoài niệm và ba hàng ghế gỗ dựng ngay trên đường ray. Trước khi chuyến tàu “C” lăn bánh, khán giả được dẫn dắt bằng một thước phim ngắn lãng mạn về câu chuyện tình giữa Margaret Qualley và A$AP Rocky - hai tâm hồn trẻ yêu nhau giữa nhịp đập không ngừng của thành phố.

CHANEL
của mọi người phụ nữ

Sau một khoảng chờ dài, đèn vụt tắt và một đoàn tàu MTA thật từ từ trượt vào sân ga. Khi cửa tàu mở ra, hơn 80 người mẫu tỏa ra khắp không gian, di chuyển đan cắt trong khung cảnh mà Blazy gọi là "sự hỗn loạn vui tươi". 

"Điều tuyệt nhất ở New York là khi bạn bước vào tàu điện ngầm, bạn không bao giờ biết mình sẽ gặp ai", lời chia sẻ của anh mang đúng chất của một New Yorker chính hiệu.

Bởi lẽ nơi thô ráp, hỗn độn nhưng đầy năng lượng đó chứng kiến cuộc gặp gỡ không tính trước của mọi tầng lớp xã hội. Từ học sinh, nhạc sĩ, một fashionista đang vội vã tới tuần lễ thời trang, cho đến những người thực sự "thay đổi cuộc chơi", họ lướt qua nhau, mang theo những câu chuyện của riêng mình. Một không gian phi thứ bậc, nay được Blazy phủ lên lớp hào quang tinh tế của nước Pháp.

“Tôi muốn mang đến cảm giác phi tuyến tính với những khoảnh khắc bất chợt mà ta vẫn gặp mỗi sáng trên đường đi làm. Ở đây, ai cũng có thể xuất hiện. Tôi muốn show diễn lần này giữ được tinh thần vui tươi và đầy ngẫu hứng”, anh chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn.

Thế là Blazy “mượn” sàn diễn CHANEL Métiers d’Art 2026 để kể câu chuyện về mọi người phụ nữ, hay đúng hơn là mọi phiên bản mà họ có thể trở thành. 

Và dĩ nhiên, ai rồi cũng từng bước lên tàu điện ngầm ít nhất một lần trong đời. Giữa toa tàu được dựng sẵn, dàn người mẫu xuất hiện trên sân ga như những New Yorker thực thụ. Alex Consani sải bước đầy tự tin, tay đút túi, trong bộ suit pinstripe phóng đại và mũ fedora. “Model of the Year” Anok Yai bước ra từ toa tàu, tay cầm tờ báo “Chanel” kiêm thư mời sự kiện, diện chân váy xòe màu xanh họa tiết báo đốm nhiều tầng như đôi cánh bướm nhẹ tênh trong không khí, kết hợp áo cổ lọ đen và lớp trang sức lấp lánh.

Bạn có thể nhận ra cô sinh viên với chiếc quần jeans, quý bà thượng lưu khoác áo choàng opera đen lộng lẫy, “nữ nhà báo thập niên 70”, “nữ doanh nhân thập niên 80 đang trên hành trình chinh phục thế giới”, một “Coco giả tưởng” trong váy tua rua kiểu flapper, hay bộ suit phối chân váy vàng taxi in họa tiết da động vật như một cái nháy mắt tinh nghịch về biểu tượng của bà. Hay một người hùng  “Clark Kent” phiên bản CHANEL với chiếc áo len đồ họa xanh, đỏ, vàng lộ ra dưới blazer kẻ sọc, độn vai mặc cùng quần nâu. Phía xa xa là những chú chó săn lấp lánh trên bộ suit dạ hội. Hình ảnh tinh quái này diễn tả trọn vẹn câu nói vừa đùa vừa thật của Blazy:

Ở New York, bạn luôn mang theo hai phụ kiện: một chú chó và một cốc cà phê.

Bộ sưu tập cũng gợi nhắc nhẹ nhàng đến quá khứ của Gabrielle Chanel, khi bà là người thiết kế trang phục cho các bộ phim như The Rules of the Game trong những năm 1930-1950. Vì thế, kịch tính sân khấu trở thành điểm nhấn xuyên suốt: bộ suit đỏ thẫm xen lẫn trắng ngà với đường cắt bất đối xứng và tua rua đen đung đưa; chiếc áo khoác than chì dày dặn phủ lông vũ mềm như hơi thở; một chiếc đầm ombré hồng hoàng hôn thêu kín hạt cườm lấp lánh. Xen giữa là denim, váy đen và trench coat ứng dụng cao - những đối trọng giữ cho tổng thể mang đúng nhịp sống New York.

Những người phụ nữ của Blazy vừa hiện đại vừa quen thuộc. Cô này khoác áo trên tay hay vắt hờ qua quai túi; cô khác buộc áo len ngang hông; có người khoác ngoài chiếc áo mưa trong suốt gợi nhớ đôi bốt PVC huyền thoại của Lagerfeld và vô số mẫu áo khoác tuyên ngôn đủ sức làm chật bất cứ tủ đồ nào của dân downtown. Blazy đã khéo léo tái hiện phong thái ăn vận của người New York, rồi đặt chúng vào phom dáng bước ra từ kho lưu trữ CHANEL.

Đúng như Blazy chia sẻ, CHANEL Métiers d’Art 2026 được dẫn dắt bởi nhiều kiểu nhân vật khác nhau. Mỗi phom dáng đều mang theo sứ mệnh anh hướng đến: “dân chủ hoá” sự thanh lịch bất khả xâm phạm vốn là ADN của nhà mốt Pháp.

Từ bảo tàng đến đường phố

Nghệ thuật thủ công của Chanel, nhất là ở Métiers d’Art, luôn mang một sức nặng đặc biệt: tinh tế, tỉ mỉ và để trường tồn như một dạng di sản. Nhưng trong thời điểm mà nhiều nhà mốt đang tìm cách “làm mềm” sự xa xỉ để nó trở nên dễ tiếp cận hơn, Blazy thì đưa sự tinh xảo ấy trở về với đời sống thực, bằng cách để những kỹ nghệ của các nhà nghề hòa quyện vào tinh thần đường phố phóng khoáng New York và nhịp sống đô thị không ngừng chuyển động.

“Không phải cứ thêu nhiều là tốt hơn, mà là khi đường thêu có lý do để tồn tại” Blazy chia sẻ trong bài phỏng vấn in trên tờ báo thư mời của CHANEL. “Khi đó, bạn có thể kể một câu chuyện, tạo nên những điều phục vụ đúng tinh thần”. Anh nói thêm: “Mỗi nhân vật đều có đường thêu riêng, nhưng chúng phải hòa lại với nhau thành một thứ ‘hóa học’ nào đó”.

Mỗi cô gái trong CHANEL Métiers d’Art 2026 vì thế tràn đầy sức sống: những mảng cườm Lesage đính tỉ mẩn, lông vũ Lemarié phủ lên cơ thể như làn da thứ hai. Blazy làm mềm những chiếc áo tweed trứ danh, thay thế khung sườn cứng cáp bằng loạt biến thể linh hoạt và bay bổng hơn. Anh cũng tiếp tục rời khỏi motif double-C quen thuộc để hướng tới một tinh thần nhận diện mới – vẫn rất CHANEL, vẫn khao khát, nhưng đã bước ra khỏi sự nghiêm cẩn của bảo tàng, để tự do hơn.

Blazy tái hiện mỹ học Art Deco qua những mũi thêu Lesage mang nhịp điệu hình học và chất liệu ánh kim gợi mặt tiền những toà nhà chọc trời New York. Anh cũng “phá vỡ” trật tự đen-trắng quen thuộc bằng bảng màu phong phú, rực lên như những biển neon trong thành phố về đêm. Xen giữa đó là các họa tiết động vật từng gắn với Coco Chanel, được lọc qua lớp kỹ nghệ thượng thừa: tweed mô phỏng lông báo, hay những hình thêu cún và cá của Montex lấp lánh như các mảnh ký ức New York. “Khu rừng” ấy còn xuất hiện trên loạt phụ kiện: từ chiếc túi hươu cao cổ tinh nghịch đến khoen khóa kim loại hình chú cún, như những linh thú đồng hành của các cô gái CHANEL giữa đô thị.

Trên sân ga, Blazy rải vào không gian những chi tiết vừa bất ngờ vừa tinh tế: poster phim Tonight or Never – bộ phim mà Coco Chanel từng thiết kế phục trang được dệt thẳng vào tweed; chiếc váy tua rua làm từ những tòa Empire State lấp lánh dựng ngược, hay chiếc “flannel” ngoại cỡ tưởng như sơ mi bụi bặm nhưng thực chất là bouclé, kiểu ảo thuật chất liệu quen thuộc của anh, gợi lại tinh thần thủ công mà Blazy theo đuổi xuyên suốt sự nghiệp.

Nhà văn Janet Flanner từng viết trên The New Yorker rằng CHANEL xem những “kẻ sao chép” như một dạng “quảng cáo miễn phí” – một thái độ trái ngược tiêu chuẩn sang trọng kiểu Pháp. Tinh thần ấy lại xuất hiện trong chiếc áo phông sequin “I <3 New York” trên sàn diễn, như một cái gật đầu vui nhộn đến dòng graffiti của Lagerfeld trong Xuân-Hè 2014.

CHANEL dành cho tất cả mọi người?

Với nhiều người, đó dường như là điều viển vông; thậm chí họ còn không đồng tình khi Blazy mang sự thanh lịch trứ danh của CHANEL xuống ga tàu điện ngầm. Nhưng ít ai nhớ rằng tinh thần ban sơ của Coco Chanel chưa từng là dựng lên một chuẩn mực thanh lịch bất khả xâm phạm. Bà chỉ muốn trao cho phụ nữ tự do: thoát khỏi corset, khỏi những quy tắc bó buộc, khỏi khuôn phép đã níu họ suốt nhiều thập kỷ.

Và có lẽ, khi rời khỏi buổi diễn, ai nấy đều đã cho phép mình mơ một chút, một cảm giác lâng lâng khó gọi tên, một “giấc mơ Mỹ” như thể CHANEL thật sự có thể mở rộng vòng tay để chạm đến mọi người.

TÁC GIẢ: ZENI

TÀI TRỢ